Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 631: CHƯƠNG 631: LƯƠNG MỘT NĂM 20 NGÀN!

Giang Chu cười xán lạn: “Vậy chứng tỏ ưu điểm của anh đã rất rõ ràng rồi, nhất định sẽ trở thành một lãnh đạo tốt.”

Sau khi nghe xong, Dương Tiễn hết sức phấn chấn: “Thật ra thì đó chỉ là một ít hư danh, nhưng sau khi gia nhập công ty, tôi nhất định sẽ làm ra một phen sự nghiệp!”

“Ừm, tôi tin rằng dù anh đến bất cứ xí nghiệp nào thì đều có thể phát sáng.”

Tô Nam nhịn không được mà liếc mắt nhìn Giang Chu một cái.

Boss khốn nhà mình quá xấu, từ chối thì nói là từ chối đi, lại còn trêu chọc người ta, để cho người ta vui sướng nữa, cuối cùng lại từ chối.

“Tiểu Nam Nhi, cô thấy thế nào?”

Tô Nam hừ một tiếng, thầm nói boss chó má quá đáng thật, tự hát mặt đỏ rồi bắt nàng đi hát mặt đen.

“Chuyện này… Bạn Dương, bạn trở về chờ thông báo đi, chúng tôi phải suy tính một chút.”

Dương Tiễn nghe thấy câu này, sắc mặt liền thay đổi.

Kết thúc nhanh như vậy?

Không phải đã nói mình rất thích hợp làm lãnh đạo sao?

Làm sao cuối cùng lại thành từ chối rồi?

Dương Tiễn suy đoán rằng, có thể mình bị từ chối là do chuyện lúc nãy.

Nhưng chuyện này không liên quan gì đến năng lực làm việc của mình mà.

Làm một ông chủ lớn, làm sao có thể ích kỷ và hẹp hòi như vậy?

“Tuy rằng tôi và Giang tổng có ít mâu thuẫn, nhưng thật ra tôi vẫn rất có năng lực.”

Tô Nam có hơi kinh ngạc: “Anh còn có mâu thuẫn với boss của chúng tôi?”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Người vừa rồi bắt tôi xếp hàng ở ngoài kia là anh ta.”

“Hóa ra là vậy!”

Dương Tiễn yên lặng một lát: “Nhưng năng lực của tôi rất khá, đúng là tôi cũng có ý định nhận lời mời làm quản lý, quý công ty dùng tôi tuyệt đối sẽ không lỗ.”

Giang Chu mỉm cười: “Tôi cũng không muốn phải xếp hàng ở công ty.”

“Đó chẳng qua chỉ là một hiểu lầm.”

“Anh cảm thấy có ông chủ nào thích một nhân viên giống với lãnh đạo hơn mình sao?”

Dương Tiễn nuốt nước miếng: “Chắc là… không đâu nhỉ…”

Giang Chu gật đầu, trả sơ yếu lý lịch lại cho Dương Tiễn: “Tôi từ chối anh không liên quan gì đến chuyện xếp hàng ngoài kia, tôi không phải loại người thù dai như vậy, chỉ là thái độ của anh… có lẽ đây là một ưu điểm, đại biểu cho lực chấp hành và năng lực quản lý của anh, nhưng bây giờ nó vẫn không thích hợp lắm, nếu như anh không tin, anh có thể đến nơi khác thử xem.”

Sắc mặt Dương Tiễn hết sức khó coi, cầm sơ yếu lý lịch của mình rồi quay người rời đi.

Mẹ kiếp, nơi này không lưu ông, tự có chỗ lưu ông.

Cùng lúc đó, Hàn Nhu cũng đi vào lễ đường.

Bởi vì nàng đã làm chủ tịch hội học sinh hai năm, cũng có nhiều kinh nghiệm thực tập, hơn nữa bình thường lại thích đi làm thêm, lớn lên lại xinh đẹp.

Cho nên rất nhiều xí nghiệp đều ném cành ô liu cho nàng.

Có điều, cũng có một vài xí nghiệp thích làm khó dễ siinh viên.

Nói tới nói lui, nói qua nói lại, hầu như mỗi câu nói đều đang thể hiện cảm giác ưu việt của mình.

Ví dụ như loại cơ cấu nhỏ huấn luyện giáo dục máy móc này.

Vị quan phỏng vấn này mặc một bộ âu phục ngắn màu xanh vỏ cau, đeo dây chuyền vàng, đi một đôi giày cao gót cao chót gót, khuôn mặt thì như cái dùi.

Phương thức phỏng vấn của người này lập tức khiến cho Hàn Nhu hiểu được xã hội đáng sợ.

“Xem sơ yếu lý lịch của cô, trước kia cô đi làm thêm đều làm nhưng công việc rất low như phát tờ rơi… vậy cô có kinh nghiệm làm việc ở những xí nghiệp nổi tiếng không?”

Hàn Nhu rất thành thực mà lắc đầu: “Trước kia từng có cơ hội, nhưng cuối cùng vẫn không đi.”

Khuôn mặt như cái dùi đẩy mắt kính: “Tại sao không đi? Là vì sợ mình không có năng lực sao?”

“Bởi vì thời gian quá dài, mà tôi không có nhiều thời gian như vậy.”

“Vậy tôi có thể hiểu là, cô không muốn kính dâng càng nhiều sức lực hơn cho công ty?”

Hàn Nhu mỉm cười: “Gia đình tôi rất nghèo khó, cho nên phải dành thời gian đi làm thêm kiếm học phí, nhưng hạng mục thực tập lại không có tiền lương, cho nên nó không thực tế với tôi.”

Sắc mặt của cái dùi liền khó coi: “Tại sao mới tí tuổi mà đã như vậy rồi? Chẳng lẽ cái gì cũng phải nói đến tiền tiền tiền sao?”

“???”

“Đám sinh viên mới tốt nghiệp các cô, lòng tham quá nặng cũng không phải chuyện tốt đâu.”

Hàn Nhu chợt nhớ đến câu danh ngôn của Tiểu Nam Nhi: “Không nói chuyện tiền thì nói chuyện gì, nói chuyện ước mơ à?”

Mặt cái dùi yên lặng một lát: “Chúng tôi có thể cho cô 20 ngàn một năm, sau đó có thể cho cô tham gia một hạng mục quan trọng, chờ đến khi cô có đủ kinh nghiệm, có thể cân nhắc cô chuyển lên tầng quản lý, không phải ai cũng có cơ hội như vậy đâu!”

“Lương một năm 20 ngàn?”

Hàn Nhu há hốc miệng, nàng còn tưởng mình nghe nhầm.

Trời ạ!

Đó không phải là một tháng hơn một ngàn sao?

Hiện giờ đi làm bảo vệ cũng được 2500 rồi.

Hàn Nhu tự hỏi mình xưa nay không có yêu cầu quá cao.

Nhưng muốn dùng lương tháng hơn một ngàn để tuyển dụng sinh viên của trường đại học hàng đầu, vị mặt như cái dùi này cũng quá kỳ lạ rồi đấy.

“Tôi biết 20 ngàn hơi ít, nhưng sau khi cô hoàn thành hạng mục đầu tiên thì lương sẽ tăng gấp bội.”

“Gấp bội cũng chỉ có 40 ngàn một năm thôi.”

Khuôn mặt như cái dùi tằng hắng một cái, che giấu xấu hổ: “Xí nghiệp của chúng tôi đang trong giai đoạn cất bước, muốn chiêu mộ những đồng bạn cùng trưởng thành mà không phải người làm công.”

Chương 631 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!