Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 635: CHƯƠNG 635: TÔI KHÔNG SỢ HÀN NHU, TÔI SỢ ANH TRAI HÀN NHU! (3)

Chủ nhiệm Tần lúng túng, lại nhức đầu: “Không phải sao?”

Nghiêm Vi Dân trầm ngâm một lát: “Theo như tôi biết, Hàn Nhu cũng gọi cha mẹ của Giang Chu là cha mẹ, hơn nữa còn về nhà ăn tết cùng nhau luôn.”

“Chuyện này…”

“Cho nên, đối với Giang Chu mà nói, thì Hàn Nhu không khác gì em gái ruột cả, mà tên nhóc Giang Chu này nổi tiếng là bao che khuyết điểm, ông cũng đừng trêu chọc tên nhóc này.”

Biểu cảm của chủ nhiệm Tần lập tức trở nên nghiêm túc.

“Nhưng dù sao Giang Chu cũng là một học sinh của trường các ông, lẽ nào ông nói mà Giang Chu cũng không nghe sao? Bảo em gái của cậu ta về trước đi thôi.”

Nghiêm Vi Dân nghe thế liền rùng mình một cái, nhịn không được mà trợn tròn mắt: “Con bà nó, cái lão bất tử này, ông tự tìm chết thì đừng có hại tôi.”

“Hả?”

“Cái tên Vương Bát Đản Giang Chu này mà cáu lên thì lục thân không nhận, tên này có thể gài bẫy chết người đấy.”

Chủ nhiệm Tần nuốt nước miếng một cái: “Đáng sợ như vậy sao?”

Nghiêm Vi Dân hít một hơi khí lạnh: “Ông là không biết thật hay là giả vờ không biết? Cái tên này còn có một danh hiệu khác ở trong trường học.”

“???”

“Mười bước bẫy một người!”

Chủ nhiệm Tần bối rối một chút: “Có ý gì?”

Nghiêm Vi Dân thở dài: “Lúc trước có một tên muốn theo đuổi Hàn Nhu, liền đi theo dõi Hàn Nhu, chụp lén một đống ảnh, kết quả bị Giang Chu phát hiện, cuối cùng phải mời phụ huynh đến, bồi thường hơn 500 ngàn.”

“Không đến mức đó chứ? Trường học các ông không quản à?”

“Giang Chu còn gãi bẫy cả hiệu trưởng của bọn tôi, quản được cái lông, chết đạo hữu không chết bần đạo, dù sao tôi lại không chọc tên này, ai muốn quản thì quản đi.”

“Sinh viên bây giờ không hung ác như vậy chứ?”

“Ông đừng thấy tên chó má này luôn cười hì hì, nhưng đến khi ra tay thì không để đường sống đâu.”

Chủ nhiệm Tần nhịn không được mà run lên một cái: “Thôi… thôi quên đi, tôi không muốn dính vào chuyện này đâu.”

Nghiêm Vi Dân rất tán thành: “Ông mau đi mời cái xí nghiệp kia ra ngoài đi, người đi rồi liền coi như xong, hơn nữa ông còn nhận tiền, nếu như náo loạn lên thì ông sẽ không có lợi đâu.”

“Được rồi, ông nói đúng, không đến mức vì chút tiền mà phải trả giá lớn như vậy.”

Sau khi suy nghĩ xong xuôi, chủ nhiệm Tần liền quay người rời đi.

Có điều, ông không đi thẳng đến nơi của mặt như cái dùi kia.

Mà quay người đi ra ngoài cửa, gọi hai người bảo vệ phụ trách duy trị trật tự ở cổng vào, lại chỉ về phía mặt như cái dùi mà thì thầm vài câu.

Dù sao ông ta cũng thu tiền, nên cũng không tiện trực tiếp đuổi người ra ngoài.

Cho nên, ông gọi người khác mời vị kia ra ngoài, sau đó mới trả lại tiền cho người ta.

Cùng lúc đó, tại một lối đi trong tiền sảnh lễ đường.

Khuôn mặt như cái dùi nhìn thấy hai vị bảo vệ xuất hiện ở đó, lập tức nở nụ cười nhạo.

Hiệu suất làm việc của chủ nhiệm Tần cũng không tệ lắm.

Nhanh như vậy mà đã gọi người đến xử lý rồi.

“Bây giờ cô đi thì vẫn kịp đấy, tôi sẽ chừa lại chút mặt mũi.”

Hàn Nhu cũng nhìn thấy mấy bảo vệ, sắc mặt nhất thời thay đổi: “Xem ra thật sự không phải cô trà trộn vào đây, mà là đưa tiền rồi nhỉ?”

Khuôn mặt như cái dùi bắt chéo chân: “Cô nghĩ thế nào thì nghĩ, nhưng bây giờ cô nhất định phải rời đi.”

“Ghê tởm, tôi sẽ tố cáo cô.”

“Nhóc con, tôi đưa cho người phụ trách là vàng ròng bạc trắng đấy, cô tố cáo có tác dụng gì?”

“Ồ vàng ròng bạc trắng cơ à!” Hàn Nhu bỗng nhiên giơ điện thoại di động trong tay lên: “Ghi âm nửa tiếng, cuối cùng cũng có thể nghe thấy một câu hữu dụng, may mắn là không bỏ cuộc.”

Khuôn mặt như cái dùi biến sắc, nhìn về bảo vệ ở phía trước; ‘Mau đem người này ra ngoài, lấy cái điện thoại di động đó cho tôi!”

Bảo vệ liếc mắt nhìn nhau, không nói hai lời mà nhấc mặt như cái dùi lên.

Bọn họ đều là người cao to vạm vỡ hơn 1m8, hai người nhấc cô ta lên như một con gà con.

Khuôn mặt như cái dùi tràn đầy mờ mịt, lập tức giãy giụa giằng co.

“Này, các người nhầm rồi, không phải tôi!”

“Câm miệng, lãnh đạo nói chính là cô, mau đi với bọn tôi!”

Hai bảo về dùng sức, trực tiếp xách vị quan phỏng vấn vênh váo hống hách này ra ngoài.

Một màn này làm kinh động tất cả mọi người đang phỏng vấn, nhưng không ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Cùng lúc đó, chủ nhiệm Tần đang núp phía sau cũng bỗng nhiên xuất hiện.

Ông lộ nụ cười hòa ái dễ gần, đi đến trước mặt Hàn Nhu.

“Bạn học Hàn, rất xin lỗi, là chúng tôi thẩm tra không nghiêm, không ngờ lại để cho người như vậy trà trộn vào trong, cô nói với anh của cô một chút, đừng nóng giận nhé.”

Hàn Nhu nghe đến đây, lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

Chẳng trách lại quay xe gắt như vậy, hóa ra là có anh trai mình hỗ trợ.

“Cám ơn chủ nhiệm, tôi sẽ nói với anh của mình.”

Chủ nhiệm Tần gật đầu thỏa mãn: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Hàn Nhu gật đầu, vui sướng chạy đến chỗ của Giang Chu, ôm bả vai của hắn rồi nói cảm ơn.

Lúc này, Giang Chu vừa tỉnh vừa giấc mộng, lau nước dãi bên mép một cái, trên mặt viết đầy mờ mịt.

Mình cmn đang mơ được sờ chân mà.

Hỗ trợ cái gì?

Chương 635 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!