Sau khi đại hội tuyển dụng kết thúc, Giang Chu thanh nhàn đến cuối tuần.
Hắn từ công ty về biệt thự, đẩy cửa đi vào nhà, thay dép lê.
Sau đó, hắn rất bất ngờ khi nhìn thấy một cô gái vừa mập lại vừa đen.
Lúc này, Đinh Duyện đang ôm chân trên ghế sa lon trong phòng khách.
Một bên móc chân, một bên xem bộ phim ‘chung cư tình yêu 2’ trên tivi.
Giang Chu cất bước đ iqua, nhìn chằm chằm vài ti vi một lúc, nhất thời lại có loại cảm giác hoài niệm quanh quẩn ở trong lòng.
Tiểu Hiền, Tử Kiều, Nhất Phỉ và Quan Cốc, bốn người hẹn nhau đi ăn mừng tại quan bar mới mở.
Vô tình gặp được Trương Vĩ ở trên đường.
Khi biết Trương Vĩ sẽ tổ chức hôn lễ vào ngày mai, mọi người đều cảm thấy rất kinh ngạc.
Lúc này, Tử Kiều đề nghị tổ chức tiệc độc thân cho Trương Vĩ.
Mấy người đi uống rượu hát karaoke, còn biểu diễn ngẫu hứng điện thoại di động ngâm bia.
Kết quả là sau một đêm phóng túng, đến khi tỉnh lại thì đã xế chiều.
Trương Vĩ cả người đều mờ mịt.
Bởi vì cmn uống rượu mà bỏ lỡ hôn lễ của bản thân rồi?
Vì vậy, Trương Vĩ vội vã chạy đến hiện trường, trên đường còn suy nghĩ các loại lý do.
Nhưng khi đến hiện trường thì Trương Vĩ mới phát hiện, thế mà cô dâu lại chạy trốn trước hôn lễ rồi.
Trương Vĩ ngủ thẳng đến chiều cũng không bị cha mẹ vợ trách mắng, trái lại còn được hai người họ xin lỗi.
Trương Vĩ đau đầu.
Mình nên vui vẻ?
Nhưng mà vợ mình chạy theo người khác rồi mà.
Vậy mình nên đau lòng?
Nhưng mà mình cũng bỏ lỡ hôn lễ mà???
Giang Chu đứng ở phía sau xem một lúc, cảm thấy biên kịch này rất trâu bò.
Tạm thời không nói đến tình tiết của câu chuyện, nhưng thiết lập nhân vật lại rất độc đáo.
Lúc này, Đinh Duyệt mới phát hiện Giang Chu, vì vậy quay đầu hỏi: “A! Ông về từ bao giờ vậy, sao bước đi mà không có tiếng động?”
Giang Chu thu hồi ánh mắt từ ti vi: “Tôi còn đang muốn hỏi bà, tại sao bà lại ở đây?”
“Tôi đến chơi với Tư Nhược mà!”
“Vậy Phùng Tư Nhược nhà tôi đâu?”
Đinh Duyệt ho khan một tiếng: “Tư Nhược bị Sở Ngữ Vi gọi đi dạo phố rồi!”
Giang Chu nghe thấy câu này, nhất thời lộ ra vẻ trầm ngâm.
Kế hoạch chinh phục Phùng Tư Nhược của Sở hoa khôi lại bắt đầu tiến hành rồi à?
Cái này rất tốt.
Nói không chừng hai cô bé này thật sự có thể trở thành chị em tốt.
Đến khi đó, mình có thể quang minh chính đại ôm cả hai người ngủ rồi nhỉ?
Hít…
Nếu có thể Bỉ Dực Song Phi, song phi nha- - -
Đầu óc Giang Chu co lại, trong đầu hiện lên ca khúc chủ đề của bộ phim ‘tân nương câm điếc’.
Lời bài hát này quá hay.
Còn song phi nha nữa.
Chỉ là bây giờ còn có một vấn đề.
Hắn không biết kế hoạch của Sở Ngữ Vi đã đến giai đoạn nào rồi.
Mà hình như hai cô bé này đã thương lượng với nhau rồi, cả hai đều kín miệng như bưng.
Hắn dùng đầu lưỡi mà còn không cậy được.
Hỏi Phùng Tư Nhược, thì Phùng Tư Nhược bảo hắn hỏi Sở Ngữ Vi.
Hỏi Sở Ngữ Vi, thì Sở Ngữ Vi bảo hắn hỏi Phùng Tư Nhược.
Con bà nó, có chút lòng dạ hẹp hòi thì đều để dành để đối phó với người bạn trai là mình.
“Giang Chu, ông xem phim ‘chung cư tình yêu’ này chưa?”
Giang Chu lấy lại tinh thần: “Xem qua mấy tập, nhưng không có xem hết.”
Đinh Duyệt nhìn thoáng qua tầng trên: “Nơi này nhiều phòng như vậy, tuyển thêm mấy người bạn cùng nhà cũng không tệ nha.”
“Tôi có bệnh à?”
“Tuyển mấy anh đẹp trai đến thì tốt, tôi có thể quét dọn vệ sinh cho ông hàng ngày.”
Giang Chu có một loại cảm giác bừng tỉnh đại nghộ: “Bà cho rằng mình không tìm được đối tượng là vì không có bạn cùng phòng nam?”
Đinh Duyệt hơi xấu hổ khi bị nhìn thấu: “Tôi cảm thấy… gần ban công thì có thể hưởng ảnh trăng trước nha.”
“Tôi cmn lại không thiếu tiền, tuyển mấy tên con trai đến nhà làm gì? Đấu kiếm?”
“Đấu kiếm là cái gì?”
“Ngay cả kiếm mà bà còn chưa nhìn thấy, nên tất nhiên là không hiểu được.”
Đinh Duyệt xì hơi, nhịn không được mà nhìn về phía màn hình ti vi: “Chẳng lẽ tôi thật sự là Trương Vĩ phiên bản nữ à?”
Giang Chu đi lấy chai nước trong nhà bếp: “Bà cũng có thể tìm Trương Vĩ! Đến mùa năm người ta cũng kiếm được một nữ sinh viên!”
“Đánh rắm, bây giờ mới là phần hai, phần năm phải chờ đến bao giờ!”
Giang Chu mặc kệ Đinh Duyệt, đảo mắt nhìn qua, ánh mắt không khỏi dừng lại ở trên bàn.
Nơi đó còn có một phong thư, bên trên còn có logo mày xanh của cục bưu chính.
“Đây là cái gì?”
Đinh Duyệt lấy lại tinh thần, lập tức cầm phong thư lên: “Sáng nay có người đưa qua, ông không hỏi thì tôi cũng uqeen.”
Giang Chu cầm phong thư trong tay, nhìn một lúc: “Tại sao bà vẫn chưa đi?”
“Tôi là chị em tốt của vợ ông, coi như là một vị khách quý rồi, sao ông có thể đối xử với tôi như vậy??”
“Cho phép bà xem thêm một tập, xem xong thì cút đi!”
Giang Chu nói xong liền cầm phong thư đi lên lầu.
Chương 636 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]