Mấy ngày nay Phùng Tư Nhược không ở đây, nên hắn cũng không dọn dẹp nhà cửa.
Dạo này cô bé kia đã tỉnh táo lại, quyết định trở về nhà.
Cái này cũng mang ý nghĩa, nàng lại sắp gào khóc vì bị Giang Chu tàn phá.
Cho nên Giang Chu định nhân khoảng thời gian này, dọn dẹp phòng ngủ một chút.
Hắn mở cửa sổ ra, ném quần áo bẩn vào sọt, lại thay một bộ chăn ga mới.
Sau đó nằm ở trên giường để nghỉ ngơi một lát, cũng đưa tay cầm phong thư kia lên xem.
…
Chào boss, trải qua một thời gian suy nghĩ, tôi quyết định phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình, cho nên quyết định xin nghỉ việc ở công ty.
Làm thêm là sở thích của tôi, nhưng đó không phải là tương lai của tôi.”
Mặc dù có không nỡ và đau buồn, nhưng xin anh có thể hiểu cho.
Quãng thời gian trưởng thành cùng anh rất vui vẻ và đặc sắc.
Tôi chưa bao giờ ngờ được, cuộc sống đại học của mình lại có thể tốt đẹp như vậy.
Những lời hâm mộ và tán thưởng kia khiến cho tôi cực kỳ thỏa mãn.
Nhưng bữa tiệc nào cũng có lúc tàn.
Dù bữa tiệc có khá đến đâu thì cũng sẽ có giây phút rời khỏi trường.
Cho nên tôi quyết định quay lại sân trường, chuẩn bị thi nghiên cứu sinh.
Mong anh phê chuẩn.
Tô Nam.
Ngày mùng 5 tháng 11 năm 2011.
…
Giang Chu nhìn thấy ký tên xong, ánh mắt lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc.
Đây là thư từ chức của Tô Nam?
Cô bé này lại giở trò quỷ gì đây?
Làm sao không rên tiếng nào, bỗng nhiên lại đòi từ chức rồi?
Là bởi vì mình lừa nàng ăn kẹo que mình đã ăn, cho nên nàng tức giạn?
Không thể nào?
Tiểu Nam Nhi nhà mình không phải người hẹp hòi như vậy mà.
Giang Chu nghĩ mãi vẫn không hiểu, vì vậy liền cầm điện thoại di động lên, gọi cho Tô Nam.
Tút tút tút---
Tút tút tút---
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi, hiện không liên lạc được…”
“???”
Giang Chu hơi cau mày, lại nhặt phong thư lên xem một chút.
Hắn đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó không đúng.
Bởi vì trước kia Tiểu Nam Nhi vẫn luôn kêu gào đòi từ chức.
Nhưng đại đa số thời gian đều là uy hiếp mình mà thôi.
Nhưng lần này không khỏi quá nghiêm túc rồi.
Còn gọi là boss chứ không thèm gọi là boss chó má hay boss khốn khiếp luôn?
Giang Chu thả thư từ chức qua một bên, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Con gái sẽ có vài ngày như vậy.
Tâm trạng không tốt, tính khí không tốt, đây là chuyện rất bình thường.
Ngay cả Phùng Tư Nhược đến kỳ kinh nguyện cũng dám chu mỏ lên đấu lại hắn chứ đừng nói là Tiểu Nam Nhi.
Hai ngày nữa mua kẹo quy đi dỗ dành nàng, có lẽ sẽ không có chuyện gì lớn.
Giang Chu trầm tư một lát, trở mình một cái, bắt đầu nhìn trần nhìn để thôi miên mình đi ngủ.
Mấy ngày hôm nay, hắn dành thời gian để viết một cuốn sách.
Cuốn sách mang tên: Thời đại chiến tranh Internet.
Ông chủ lớn ở thời đại này đều nhưu vậy, làm ăn khấm khá liền thích viết sách.
Một nguyên nhân là vì tuyên truyền hình tượng và đề cao sự nổi tiếng xí nghiệp của mình.
Còn một nguyên nhân nữa là tăng cường cho độ hấp thụ ánh sáng, thu hoạch một ít tài nguyên quảng cáo.
Dù sao tác dụng của mấy thứ như sách vở này cũng không có thời gian hạn định.
Hiệu quả còn có thể lâu dài hơn cả quảng cáo ở trên ti vi hay là tàu điện ngầm… chứ nó không hề chỉ có vài giây vài phút ngắn ngủi.
Hiệu quả của phương thức này còn hơn cả bỏ ra hàng trăm triệu để quảng cáo mỗi năm.
Giang Chu cũng muốn giả bộ văn nghệ và trang bức một phen.
Trang bức cũng có rất nhiều loại hình khác nhau.
Trang bức giàu có, trang bức văn nghệ sĩ…
Mỗi một loại đều có cảm giác sung sướng không giống nhau.
Cho nên, mặc dù công việc gần đây không bận lắm, nhưng Giang Chu vẫn tiêu hao rất nhiều tinh lực.
Cũng bởi vì như vậy, dạo gần đây hắn rất muốn ngủ.
Một lúc lâu sau, bỗng nhiên có tiếng bước chân truyền đến.
Cộc cộc cộc!
Âm thanh rất nhẹ nhàng.
Giang Chu đang mơ mơ màng màng liền cảm thấy hơi kỳ lạ.
Trong biệt thự chỉ có một mình Đinh Duyệt thôi mà?
Cô nàng dữ như hổ này không thành thành thật thật xem ti vi, mà đến phòng ngủ của mình làm gì?
Trong khi Giang Chu suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy nệm ở phía sau hơi trầm xuống.
Hình như người kia đã bò lên giường, lúc này đang cúi người nhìn bản thân mình.
Có thể vì đối phương càng ngày càng tiến lại gần, cho nên hắn còn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào mặt.
Hôn trộm?
Trong đầu Giang Chu lập tức hiện lên hai chữ này.
Con bà nó, không thể nào?!
Chẳng lẽ bởi vì không tìm được bạn trai, cho nên Đinh Duyệt bắt đầu ra tay với bạn trai của chị em tốt?!
Nhưng mà trời đất chứng giám!
Hắn tuyệt đối không có hứng thú gì với cô bé vừa mập lại vừa đen này!
Nhưng mà một giây kế tiếp, Giang Chu bỗng nhiên cảm giác được, có người vừa bẹp một ngụm lên gương mặt của mình.
Sau đó, một cơ thể mềm mềm thơm thơm chui vào trong lòng mình.
Chương 637 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]