Nàng nhẹ nhàng dán đầu vào lồng ngực mình, còn dùng cái trán để cọ cọ cằm của mình, động tác và mùi vị đều vô cùng quen thuộc.
Giang Chu hơi sững sờ, chậm rãi mở mắt ra.
Trước mắt hắn, Phùng Tư Nhược đang mở to đôi mắt sáng rực, ngơ ngơ ngác ngác mà nhìn hắn.
Hôm nay nàng hơi trang điểm một chút, lại thoa thêm một ít son môi.
Cánh môi kiều diễm ướt át ở gần trong gang tấc.
Không cần hỏi, chắc chắn đây là chủ ý của Sở Ngữ Vi.
Dù sao Phùng Tư Nhược cũng không biết trang điểm.
Giang Chu mỉm cười, tiến tơi, ngăn bờ môi đỏ mọng mềm mại của nàng.
Mười phút sau, hai người tách ra.
Phùng ngốc manh bị hôn đến thở hồng hộc, sắc mặt đỏ ửng.
Nàng vẫn chưa thể nắm giữ kỹ xảo cao siêu như vừa hôn vừa thở.
“Không phải em ra ngoài chơi rồi sao, làm sao lại trở về rồi?”
“Trời đã tối rồi nhà, cũng không còn sớm nữa.”
Giang Chu hơi sững sờ, lập tức ló đầu ra khỏi chăn.
Lúc này hắn mới phát hiện ra ngoài cửa sổ đã đen xì, chỉ thấy ánh trăng treo cao.
Con bà nó, cứ tưởng mình mới mơ mơ màng màng được vài phút đồng hồ, không ngờ lại ngủ lâu như vậy rồi.
Viết sách phí sức như vậy cơ à?
Chẳng trách đám tác giả ngu xuẩn ở trên internet kia lại ra chương chậm như vậy.
Xem ra chuyện này cũng không thể trách bọn họ được.
Giang Chu lấy lại tinh thần, đem Phùng Tư Nhược ôm vào ngực, lại sờ soạng một phen.
“Hôm nay em và Sở Ngữ Vi đã làm gì?”
Sắc mặt Phùng Tư Nhược đỏ ửng, giật mình: “Đi dạo… đi dạo phố, thử quần áo.”
Giang Chu lập tức tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Thảo nào lễ hỏi anh để dành cho em lại bị giảm bớt, hóa ra là hai người tiêu xài khi đi dạo phố à?”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên khẩn trương: “Em tiêu tiền của em nha.”
“Thật sao?”
“Ừm!”
Giang Chu nắm bờ eo thon gọn và trơn mượt của nàng: “Dù sao lễ hỏi cũng không đủ, không cưới nữa.”
Phùng Tư Nhược ôm cổ của Giang Chu: “Em sẽ không đi dạo phố nữa…”
“Được rồi, anh đùa thôi mà.”
“Hừ.”
“Nào, cởi quần áo đi.”
“???”
“Nghe lời.”
“Cửa…còn chưa đóng cửa, ô ô!”
…
Một lúc lâu sau, trong phòng khách của biệt thự.
Đinh Duyệt yên lặng một lát, rồi dần dần, mặt liền đỏ đến tận mang tai.
Đinh Duyệt không nhịn được mà tăng âm lượng của ti vi lên, làm bộ như mình không nghe thấy cái âm thành ồn áo náo động kia.
Lại bắt đầu lẩm bẩm bài thơ “Đằng Vương Các Tự” để bài trừ tạp niệm ở trong lòng…
Có điều, hiển nhiên là làm như vậy không có tác dụng gì.
Nên Đinh Duyệt vẫn cứ nghe thấy âm thanh nên nghe được.
Quá đáng thật!
Quá đáng quá rồi!
Không coi ai ra gì như vậy, không phải là làm khó mình sao?
Thậm chí Đinh Duyệt còn cảm thấy mỗi một tiếng ân ân a a của Phùng Tư Nhược là đang cười nhạo mình không có bạn trai!
Ghê tởm…
Chớp mắt, bóng đêm sâu hơn.
Sau khi ồn ào náo động xong, liền là mệt mỏi ngủ say.
Sau khi ngủ say xong, là một buổi sáng mỏi eo đau lưng.
Khi ánh nắng mặt trời chui vào cửa sổ, tất cả mọi như đều như bừng tỉnh.
Phòng ngủ được chiếu sáng trưng, thậm chí còn hơi chói mắt.
Phùng Tư Nhược rúc vào trong lòng của Giang Chu, lười biếng giống như một con mèo đang phơi nắng vậy.
Giang Chu nhẹ nhàng xoa tóc của nàng, sau đó cẩn thận từng li từng tí mà xuống giường.
Hắn làm bữa sáng, ăn bữa sáng.
Rửa mặt, rửa bát.
Bỗng nhiên lại cảm thấy rất hạnh phúc trong thời gian bình tĩnh hiếm có này.
Ngoài trừ một cái ăn chực nằm chờ là Đinh Duyệt ra, thì cuộc sống bây giờ đã xem như là hoàn mỹ.
Nhưng sau khi ăn bữa sáng xong, Đinh Duyệt cũng rất biết điều mà lượn khỏi đây.
Lúc đi còn tràn đầy cơ đơn, hai mắt còn có quầng thâm đen xì.
Đến buổi trưa, Phùng Tư Nhược mặc đồ ngủ, vùi mình ở sô pha cầy phim.
Giang Chu thì rót chén trà, lấy giấy bút rồi bắt đầu cân nhắc về cuốn sách của mình.
Thế nhưng cái thứ gọi là ‘linh cảm’ này rất quỷ dị.
Khi bạn muốn nó thì bọn lại không nhận được, nhưng khi bạn đang làm việc khác thì nó bất ngờ xuất hiện.
Nó cũng khó nắm bắt như cmn hai từ ‘duyên phận’ vậy.
Giang Chu gắng gượng lắm mới viết được vài chữ, cuối cùng bất đắc dĩ mà vứt bút qua một bên.
Trang bức thôi mà thật cmn mệt mỏi.
Giang Chu hít sâu một hơi, sau đó nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của mình hơn 10 giây.
Khi hắn ăn sáng thì đã gửi mấy tin nhắn cho Tiểu Nam Nhi.
Kết quả là đến trưa rồi mà vẫn không có trả lời như cũ.
Đây rốt cuộc là làm sao rồi?
Giang Chu cảm thấy rất phiền não, không khỏi quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
Lúc này, Phùng ngốc manh vẫn đang hào hứng mà cầy phim trên ti vi.
Đôi lông mi dài tinh tế hơi run lên, nhìn qua rất đáng yêu.
Giang Chu yên lặng một lát, liền đứng dậy móc vào đầu gói của Phùng Tư Nhược, rồi bế nàng từ ghế ghế sô pha lên.
Phùng Tư Nhược đang cầm điều khiển từ xa rất khó hiểu, nhỏ nhàng đạp đạp đôi chân thon dài.
“Anh làm gì nha?”
“Cống hiến cho chuyện làm chậm lão hóa của nhân loại.”
“???”
Chương 638 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]