Ngày mùng 8 tháng 11, cuối mùa thu.
Hầu như những cái cây trên đường đã rơi sạch lá.
Giang Chu tan học liền rời khỏi tòa nhà dạy học, hắn bắt đầu di dạo trên con đường chính trong sân trường.
Khi đi ngang qua nhà ăn của trường, hắn đi vào nghỉ chân một chút.
Nhìn những nữ sinh viên quấn chặt quần áo thật dầy rời khỏi nhà tắm nữ, tâm trạng lại không vui vẻ chút nào.
Bởi vì thời tiết đã bắt đầu trở nên lạnh, cho nên hầu như các nữ sinh viên tắm xong thì đều vũ trang hạng nặng.
Đồ ngủ nhung, quần nhung, dép nhung…
Thậm chí là còn dùng khẩu trang để che mặt, chỉ để lộ đôi mắt chứ đừng nói là đôi chân dài trắng như tuyết.
Giang Chu thở dài.
Mùa đông ơi mùa đông, không nên trách tao không thích mùa đông.
Thật đấy, mày cmn học mùa hè người ta một chút xem nào.
Giang Chu cảm thấy một trận tẻ nhạt vô vị, liền cất bước đi về phía trước.
Nhưng hắn còn chưa đi được vài bước, liền gặp được một người quen.
Mục Tiêu Tiêu.
Đây là một đàn chị đã từng làm ở Món Ngon với mình, còn là quản lý của bộ phận thị trường nữa, đã ký hợp đồng với các thương gia thay cho trang web.
Giang Chu đã từng dẫn Mục Tiêu Tiêu đi tuyên truyền và tiếp thị một thời gian.
Học viện sư phạm và học viện thời trang, đều là bọn họ bắt được.
Nhưng bởi vì Mục Tiêu Tiêu muốn thi nghiên cứu sinh, cho nên đã nghỉ việc từ năm ngoái.
Cộng thêm sau này Giang Chu lại mở rộng thị trường ra ngoài trường học.
Ngoài trừ đi học hoặc là đi ngồi xổm ở nhà tắm nữ ra, thì bình thường Giang Chu cơ bản là không ở trong trường học.
Cho nên lâu lắm rồi hai người chưa từng gặp mặt.
Mục Tiêu Tiêu nhìn thấy Giang Chu thì cũng rất vui vẻ: “Ông chủ ông chủ, đã lâu không gặp!”
Giang Chu nhếch miệng cười: “Tiêu Tiêu, thi nghiên cứu sinh thuận lợi không?”
“Nên nhớ thì không nhớ được, khẳng định là không thuận lợi bằng việc buôn bán của ông chủ nha.”
“Có phải là muốn trở về công ty làm, không có tâm tư học tập không?”
Mục Tiêu Tiêu hờn dỗi một tiếng: “Nếu như tôi biết cậu việc kinh doanh của cậu phát triển như vậy, thì có chết cũng không nghỉ việc.”
Giang Chu nhướn mày lên: “Bây giờ trở về công ty cũng không muộn mà.”
“Không được, ông chủ, con người tôi rất dễ thấy sóng liền ngã quai chèo, cho nên tôi đã quyết định ngay từ đầu rồi, nhất định phải kiên trì thi nghiên cứu sinh đến cuối cùng.”
“Có phải chê tiền lương tôi cho quá thấp không?”
Mục Tiêu Tiêu trợn tròn mắt lên: “Không thể nào, tôi thi xong còn muốn cầu xin cậu thu nhận nữa kia, đến khi đó, cậu không thể không cần tôi đấy nhé!”
Giang Chu cười rất xán lạn: “Thật hay giả? Thí xong có học tiến sĩ không?”
“Không học, con gái học lên tiến sĩ liền thành Diệt Tuyệt Sư Thái rồi, đến khi đó không ai thèm cưới thì làm sao bây giờ?”
“Ừm, con gái có bằng cấp quá cao thì quả thực là không dễ gả, vậy cô học xong thì gọi điện thoại cho tôi.”
Mục Tiêu Tiêu cười ngọt ngào: “Ông chủ là tốt nhất, nếu như cậu không để cho tôi làm lãnh đạo, thì ngày nào tôi cũng khóc cho cậu xem.”
Tâm trạng Giang Chu khá hơn nhiều: “Vậy được rồi, cô mau về học tập đi thôi.”
“Được rồi, tạm biệt ông chủ!”
“Bye bye.”
Giang Chu cất bước rời đi, định đi lượn một vòng ở ký túc xá nam.
Nhưng vừa đi được vài bước, giọng nói của Mục Tiêu Tiêu bỗng nhiên vang lên.
“Đúng rồi, ông chủ, Tô Nam xảy ra chuyện gì vậy?”
Giang Chu hơi sững sờ, lập tức quay người: “Chuyện gì là chuyện gì? Tôi không hiểu ý của cô.”
Mục Tiêu Tiêu lấy điện thoại di động ra: “Cậu xem này, mấy hôm trước Tô Nam hỏi tôi về vấn đề thi nghiên cứu sinh, tôi hỏi cô ấy là công việc phải làm thế nào, cô ấy nói là đã từ chức.”
Giang Chu hơi nhíu mày lại.
Đúng thế, hơn một tuần rồi mà hắn vẫn chưa từng nhìn thấy Tiểu Nam Nhi.
Hắn còn tưởng nàng đến kỳ kinh nguyệt, nên tâm trạng không quá ổn định, chỉ cần chờ mấy ngày là khỏ.
Nhưng đã gần hai tuần lễ rồi.
Kinh nguyệt hay là kinh nhật gì cũng phải hết rồi chứ.
Nhưng từ hôm đó đến giờ, dường như là Tô Nam đã cắt đứt liên lạc với hắn vậy.
Gọi điện thoại di động cũng không được, nhắn tin QQ cũng không trả lời.
Nếu như không phải gần đây hắn đang bận viết cuốn sách kia, thì hắn đã đi qua ký túc xá của Tô Nam để tìm rồi.
Nhưng Giang Chu thật sự không ngờ rằng, Tiểu Nam Nhi lại thật sự quyết định thi nghiên cứu sinh.
Chuyện này rất kỳ lạ nha.
Một sinh viên muốn thi nghiên cứu sinh vì lý do gì?
Đương nhiên là vì đề cao trình độ học vấn của mình, tăng cường sức cạnh tranh khi đi ra ngoài xã hội.
Nói cách khác, là vì tìm được một công việc tốt hơn.
Đừng nói cái gì mà làm nghiên cứu để cống hiến cho xã hội.
Thời đại này, đại bộ phận sinh viên đều không phải người có chủ nghĩa lý tưởng.
Bọn họ liều mạng đề cao bằng cấp là vì bản thân mình.
Nhưng chuyện này rất kỳ lạ.
Chu Tinh đã phát triển đến trình độ này rồi.
Tô Nam cũng trở thành người có quyền lực nhất chỉ sau mỗi Giang Chu.
Không phải nàng đã nói rồi sao.
Hiện giờ nàng cũng là tiểu phú bà ở Thượng Kinh rồi.
Coi như bây giờ có nghỉ việc thì nàng vẫn có thể sống thoải mái cả đời.
Vậy vì sao nàng lại quyết định đi thi nghiên cứu sinh?
Giang Chu nghĩ mãi vẫn không hiểu được chuyện này.
Chương 639 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]