Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 640: CHƯƠNG 640: NGHỈ HỌC NỬA NĂM, TRONG LÒNG TÔ NAM CÓ VẤN ĐỀ! (2)

“Tiêu Tiêu, Tô Nam có nói gì với cô không?”

Mục Tiêu Tiêu ồ một tiếng, hình như nghĩ ra thứ gì: “Tô Nam định nghỉ học nửa năm, hiện giờ đã về nhà rồi.”

Giang Chu đột nhiên trợn mắt lên: “???”

“Thật, cậu không tin thì xem đi, vẫn còn lịch sử trò chuyện đây này.”

“Không phải tôi không tin, mà là cảm thấy quá bất ngờ thôi.”

Mục Tiêu Tiêu từ chối cho ý kiến: “Tôi cũng thấy hơi bất ngờ, không muốn làm việc mà lại muốn thi nghiên cứu sinh, vậy thì về nhà làm gì?”

Giang Chu cau mày, đáy lòng dâng lên một chút phiền muộn: “Vì sao cô ấy lại nghỉ học nửa năm?”

“Tô Nam nói là, năm thứ hai đại học vẫn luôn gây dựng sự nghiệp với anh, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, cho nên muốn nghỉ ngơi một thời gian cho khỏe.”

“Chuyện này…”

Giang Chu chợt phát hiện ra mình quên mất một chuyện.

Thật ra thì Tô Nam lớn hơn mình một tuổi.

Trên nguyên tắc mà nói, hắn nhìn thấy Tiểu Nam Nhi thì còn phải kêu một tiếng đàn chị.

Hiện giờ mình đang học năm hai, còn Tô Nam thì đã học năm thứ ba rồi.

Nếu như bây giờ không chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, vậy sau này có thể không còn cơ hội nữa.

Cái lý do này đúng là tương đối hợp lý.

Nhưng nếu như xuất phát điểm là muốn nghỉ ngơi nửa năm, vậy tại sao còn muốn thi nghiên cứu sinh?

Hơn nữa, tạm nghỉ học còn nhất định phải thôi việc sao?

Hiện giờ, Giang Chu chẳng có thứ gì ngoài một đống tiền dơ bẩn.

Nuôi Tiểu Nam Nhi cả đời cũng được, chứ đừng nói là nuôi nàng nửa năm.

“Ông chủ, tôi cảm thấy cảm xúc của Tô Nam không tốt lắm.”

“Vì sao?”

“Khi Tô Nam nói chuyện với tôi, luôn có một loại cảm giác rất mất mác, giống như… giống như…”

Giang Chu nhìn chằm chằm vào mặt Mục Tiêu Tiêu, vểnh tai lắng nghe: “Giống như cái gì?”

Mục Tiêu Tiêu a một tiếng: “Tôi nghĩ ra rồi, giống như là đang giận dỗi với người yêu vậy, rõ ràng là muốn tha thứ cho đối phương, nhưng lại mạnh miệng không nói, đúng, chính là loại cảm giác này!”

“Lộn xộn cái gì?”

“Thật sự là như vậy đấy!”

Giang Chu hít sâu một hơi, hắn cảm thấy mình phải nói chuyện với Tiểu Nam Nhi một chút.

Quả thực, một năm nay mình đã bỏ quên cảm xúc của cô bé này.

Mình không biết nàng vui hay giận, cũng không biết nàng đang suy nghĩ cái gì.

Mỗi lần đến Kinh Nam đều vội vã mà đến rồi lại vội vã rời đi.

Giang Chu lại nhớ lại từng lần gặp mặt giữa hai người.

Chắc là Tiểu Nam Nhi có rất nhiều lời muốn nói với mình…

Chẳng lẽ… trong lòng Tiểu Nam Nhi thật sự có vấn đề?

Giang Chu lấy điện thoại di động ra, thử gọi điện thoại cho Tô Nam.

Nhưng ống nghe truyền ra âm thanh và giọng nói không khác gì lúc trước cả.

Hơn một tuần rồi, tại sao vẫn không gọi được?

Tình huống như vậy thì cơ bản là chỉ có hai khả năng.

Một là bị kéo vào sổ đen, một là Tô Nam đã vứt cái sim này.

Dù sao thì mặc kệ là khả năng nào, thì rõ ràng là Tiểu Nam Nhi không muốn để mình tìm được nàng.

Hít…

Rốt cuộc cô bé này đang nghĩ cái gì?

Giang Chu lấy lại tinh thần, lại nhìn về phía Mục Tiêu Tiêu.

“Tiêu Tiêu, cô biết nhà Tô Nam ở đâu không?”

Mục Tiêu Tiêu hơi sững sờ: “Không phải ở Hà Châu sao?”

Giang Chu nhét điện thoại di động vào trong túi: “Tôi biết là ở Hà Châu, nhưng địa chỉ chính xác thì sao?”

“Cái này thì tôi không rõ lắm.”

“Vậy làm phiền cô giúp tôi một việc, cô thử gọi điện thoại cho Tô Nam, xem xem cô có gọi được không?”

Ánh mắt Mục Tiêu Tiêu bỗng nhiên trở nên quỷ dị, biểu cảm cũng trở nên hơi ám muội: “Ông chủ, cậu nói thật cho tôi biết đi, có phải cậu và Tô Nam đã xảy ra chuyện gì mà không thể cho người ta biết không?”

Khóe miệng Giang Chu hơi co quắp lại: “Cô đang ám chỉ cái gì?”

“Thôi đi, khi tôi xin nghỉ việc thì đã đoán ra được rồi, chắc chắn là hai người sẽ không khống chế nổi bản thân.”

“??”

“Có phải cậu đã đè Tô Nam lên bàn làm việc, rồi ép người ta làm cái gì gì đó không?”

Giang Chu nhất thời trợn tròn mắt lên: “Cmn, trong đầu cô suốt ngày suy nghĩ cái gì vậy? Tôi và Tô Nam chỉ là đồng nghiệp thôi.”

Nụ cười của Mục Tiêu Tiêu từ từ tắt đi: “Thảo nào Tô Nam không muốn nhìn thấy cậu…”

“Là sao?”

“Tự nghĩ đi, tôi mới không nói cho cậu biết.”

“Được rồi, nói nhảm ít thôi, mau gọi thử xem nào.”

Đàn ông chó má, cặn bã đến chết!

Tại sao không tìm từ đầu, còn còn phải chờ đến thời điểm không tìm được mới liều mạng tìm kiếm?

Làm từ đầu thì đã không có chuyện như bây giờ!

Mục Tiêu Tiêu trừng mắt với Giang Chu một cái, trong lòng đột nhiên lại cảm thấy hơi kích thích.

Trước kia, làm thêm ở dưới tay Giang Chu nên không dám trừng.

Khi đó người ta là ông chủ nha, là sếp nha, cũng không thể gây sự với tiền được.

Nhưng bây giờ thì khác.

Bây giờ nàng là người tự do!

Đã là người tự do rồi mà còn không dám trừng sao?!

Hả?

Người tự do gì gì đó…

Làm sao giống mấy lời hay treo bên mép của phụ nữ thời cổ đại bị sẩy chân nhỉ?

Chương 640 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!