Mục Tiêu Tiêu suy nghĩ miên man một lúc, đồng thời bấm số điện thoại của Tô Nam.
Tút tút tút, tút tút tút.
Sau những âm thanh tút tút đó, giọng nói ‘thuê bao quý khách’ lại vang lên.
Mục Tiêu Tiêu giơ điện thoại di động lên: “Cậu xem, tôi cũng không gọi được!”
Giang Chu không khỏi thấy hơi phiễn muộn: “Được rồi, không cần gọi, tôi tự nghĩ biện pháp vậy.”
“Vậy tôi đi nhé?”
“Lần sau đi tắm nhớ mặc ít một chút, đã sắp đến mùa đông rồi, không nóng à?”
Mục Tiêu Tiêu lập tức lấy tay bảo vệ ngực: “Ông chủ, quá cặn bã cũng không tốt đâu.”
Giang Chu bĩu môi một cái: “Nói nhảm ít thôi, tôi còn cần cô dạy à? Mau cút đi, chúc cô thi trượt nhé!”
“Hừ!” Mục Tiêu Tiêu hừ một tiếng, vội vã ôm cái rổ nhỏ của mình mà rời khỏi cửa nhà tắm.
“Luôn cảm thấy có chút cảnh còn người mất…”
Giang Chu lầu bầu một tiếng, lại ngồi xuống ghế dai bên thao trường.
Lúc này, ánh mắt của hắn quét qua bốn phía.
Trong thao trường có một đám con trai đang chơi bóng rổ đến mồ hôi đầm đìa.
Bên rừng cây đối diện có một đám cặp đôi đang ôm ôm ấp ấp.
Bốn phương tám hướng đều có tiếng cười nói vui vẻ.
Giờ phút này, Giang Chu nghĩ đến rất nhiều rất nhiều chuyện.
Từ sau khi hắn đến đại học Thượng Kinh, cuộc sống của hắn bắt đầu trở nên bận rộn hơn.
Bận rộn làm ăn, bận rộn học hành, bận rộn thi cử, còn bận rộn đi vớt tín chỉ nữa.
Trong quá trình này, người làm bạn với mình lâu nhất là ai?
Không phải Phùng Tư Nhược, càng không phải Sở Ngữ Vi.
Người làm bạn với hắn lâu nhất, chính là nhân viên tốt nhất của hắn.
Chính là Tô Nam luôn mạnh miệng, nhưng nhảy máy thì càng ngày càng dịu dàng ôn nhu.
Từ khi bắt đầu gây dựng sự nghiệp, cho đến khi thành lập tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh, Tô Nam vẫn luôn ở bên cạnh.
Nhưng mình đã bao giờ nghĩ đến nàng muốn thứ gì chưa?
Không phải, phải nói là biết, nhưng không dám chọc thủng.
Đối với Tô Nam mà nói, e rằng cái tư vị bị bỏ quên này thực sự rất khó chịu.
Trong khi Giang Chu đang suy tư.
Bỗng nhiên có một cơ thể mềm mại dán vào sau lưng của hắn.
Hai cánh tay áp lên vai hắn, dùng đôi bàn tay nhỏ non mịn để che đôi mắt của hắn.
Ngay sau đó, một hơi thở ấm áp liền phun vào lỗ tai của hắn.
“Đoán xem mình là ai?”
Giang Chu cảm nhận quy mô mềm mại ở phía sau lưng minh: “Với cái quy mô này, chắc chắn là Hoàng Kỳ rồi!”
Hoàng Kỳ buông tay ra, cau mũi một cái: “Bạn chưa từng xem qua, tại sao lại biết?”
“Con mắt của mình chính là thước!”
“Thôi đi, tin mới là lạ!”
“Làm sao bạn biết mình ở chỗ này?”
Hoàng Kỳ đi vòng qua ghế gài, trực tiếp ngồi vào trong lòng Giang Chu: “Chạy bộ ở thao thường, đúng lúc nhìn thấy bạn đang ngồi đờ ra ở đây, cho nên đi qua.”
Giang Chu nắm eo thon của Hoàng Kỳ: “Bạn có cảm thấy bị người khác bỏ quên là một chuyện rất khó chịu không?”
“Bạn…sao bạn tự nhiên trở nên thâm trầm như vậy?”
“Không có gì, có thể là do mùa thu đã kết thúc, khiến cho người ta dễ đau buồn hơn.”
Hoàng Kỳ vặn vẹo cái mộng nhỏ ở trên đùi Giang Chu: “Thật ra thì cái này cũng phải xem là người nào.”
Giang Chu ngước mắt lên: “Sao lại nói vậy?”
“Bạn xem, bạn cũng không tìm mình, cũng không dẫn mình đi chơi, mình cũng không quá buồn nha.”
“Vì sao?”
Hoàng Kỳ suy tư một chút: “Mình chính là người nhưu vậy, mình có thế giới của mình, ngoại trừ việc thích bạn ra, thì những chuyện khác như ngắm sao, tập thể hình… cũng rất quan trọng nha.”
Giang Chu lộ ra ánh mắt kinh ngạc: “Không thể nào, bạn thật sự thích mình?”
“Hừ, Bạn đây là có ý gì? Mình đã bị bạn ôm vào ngực rồi, mà bạn còn nói cái này?!”
“Mình… mình đùa thôi!”
Hoàng Kỳ có chút khó tin mà ghé sát vào mặt Giang Chu: “Trời ạ, mình còn tưởng rằng bạn đang giả bộ, không ngờ bạn lại thật sự đa sầu đa cảm như vậy á?”
Giang Chu dùng cái trán để đụng nàng một cái: “Tại sao mình không thể đa sầu đa cảm?”
“Cặn bã nam cũng biết đa sầu đa cảm sao? Làm sao vậy, Phùng Tư Nhược không để ý đến bạn?”
“Là Tô Nam.”
Hoàng Kỳ lập tức ồ một tiếng: “Chuyện này rất bình thường.”
Mặt Giang Chu tràn đầy dấu chấm hỏi: “Sao lại rất bình thường rồi hả?”
“Còn nhớ lần chúng ta thảo luận chuyện đặt tên con cái ở trong phòng làm việc ở trường không?”
“Ừm.”
Hoàng Kỳ ôm lấy cổ của Giang Chu, nhẹ nhàng dán vào gò má của hắn: “Rõ ràng là Tô Nam thích bạn nha, bạn cũng không dám đáp lại, thì sớm muộn gì cũng có vấn đề thôi.”
Giang Chu đưa tay xoa xoa tóc của nàng: “Tô Nam thật sự thích mình?”
“Có lẽ là trước kia Tô Nam không nghĩ đến phương diện này, dù sao bạn cũng là sếp mà, nhưng hình như gần đây đã nghĩ đến, cho nên mới không để ý đến bạn nữa.”
“Không thể nào? Mình chính là cặn bã nam đấy!”
“Cặn bã nam thì làm sao vậy?”
“Làm sao mình có thể sợ Tô Nam thích mình được?”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà xì một tiếng: “Bạn không sợ á? Ngay cả đi khách sạn với mình mà bạn còn không dám đi, chuyện này có gì khác với chuyện không đáp lại Tô Nam?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Đúng vậy nha, tại sao mình chỉ dám nói ngoài miệng nhỉ?”
“Bạn đã cặn bã thì phải làm cặn bã đến cùng, nhưng lại luôn thích bị động, suốt ngày giao chuyện chủ động cho đám con gái bọn mình.”
“Hít, chẳng lẽ mình đang muốn làm kỹ nữ lại muốn lập đền thế? Đã muốn làm cặn bã nam, nhưng lại tỏ vẻ mình không cặn bã như vậy?”
“Chúc mừng thiếu niên, rốt cuộc cậu cũng hiểu được bản thân mình rồi đấy.”
Giang Chu bỗng nhiên nheo mắt lại, ôm Hoàng Kỳ từ trên đùi mình xuống, sau đó đặt nàng nằm sấp trên đùi mình.
Hôm nay nàng mặc một chiếc quần học sinh màu trắng, thỉnh thoảng lại lay động mỗi khi có gió thu thổi qua.
“Bạn… bạn muốn làm gì?”
“Bạn biết quá nhiều, mình muốn đánh mông bạn.”
Gò má Hoàng Kỳ ửng đỏ, giãy dụa vài cái: “Bạn… tốt nhất là đánh nhẹ một chút.”
Giang Chu giơ tay lên, lại vỗ xuống một cái: “Con bà nó, mình sống hai đời rồi, còn không hiểu được bản thân mình.”
Chương 641 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]