Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 642: CHƯƠNG 642: VẬN ĐÀO HOA CỦA MÌNH CÒN KHÔNG THA CHO CẢ MỘT BÁC GÁI?

Hoàng Kỳ phát ra một tiếng hét chói tai, sắc mặt nhất thời đỏ ửng.

Giang Chu vốn là nói đánh, nhưng mà dần dần, sức lực lại càng ngày càng nhỏ.

Cuối cùng căn bản không được gọi là đánh, đó hoàn toàn là xoa bóp vuốt ve.

Hoàng Kỳ nhịn không được mà phát ra những tiếng ô ô, như khóc như mếu.

Nhưng thật ra nàng cũng không khóc, trái lại còn lộ ra biểu cảm thoái mái.

Gió thu chợt thổi qua, làm mái tóc của nàng bay toán loạn.

Nàng vội vàng vuốt mái tóc dài của mình, lại giả bộ giãy dụa vài cái.

Nhưng loại giãy dụa này là không có chút ý nghĩa nào, trái lại còn làm cho nàng càng thêm mê người.

Cái mông vểnh cao không ngừng vặn vẹo của nữ sinh viên.

Quá tuyệt!

Giang Chu cảm thấy nếu tiếp tục như vậy nữa thì có thể gặp chuyện không may, vì vậy liền dừng tay.

“Được rồi, đứng lên đi, con bé chết tiệt này nặng thật, nên giảm cân đi, biết chưa?”

Hoàng Kỳ tràn đầy u oán mà đứng lên: “Mình mới có 45 kg, cái tên đàn ông khốn này, sau này mình sẽ không phân tích vấn đề cho bạn nữa.”

Giang Chu thấy nàng rất đáng yêu, nhịn không được mà lại ôm trở về: “Nói nhảm ít thôi, mau phân tích Tô Nam giúp mình đi.”

“Không cần.”

“Vì sao?”

“Bởi vì Tô Nam thật sự thích bạn, là tình địch của mình!”

Hoàng Kỳ lầu bầu một câu, biểu cảm lại có hơi ngạo kiều.

Giang Chu cảm thấy Hoàng Kỳ hơi kiêu ngạo rồi.

Vì vậy, hắn nhân lúc nàng không chú ý, mà đưa tay cù eo của nàng, nhất thời dẫn đến một trận tiếng cười dễ nghe như chuông bạc.

“Ô ô … ngứa quá, mau bỏ ra!”

“Tại chỗ của mình, tất cả mọi người đều là chị em tốt, không có tình địch nào ở đây cả.”

Hoàng Kỳ lập tức tỏ vẻ chán ghét: “Những lời này thật sự là quá đểu cáng.”

“Vậy bạn mau nói cho mình biết, bạn cho rằng tình hình của Tô Nam là thế nào?”

Ánh mắt Hoàng Kỳ hiện lên một tia giảo hoạt: “Bạn đi bàn chuyện làm ăn cũng nói như vậy à? Không có lợi ích thì ai sẽ giúp chứ?”

Giang Chu chép miệng một cái: “Cũng được, mình cho phép bạn ra một yêu cầu.”

“Được, ăn tết nhớ đến nhà của mình để đón mình!”

“Đón bạn làm gì?”

Hoàng Kỳ trợn tròn mắt lên: “Là bạn nói muốn cùng nhau ăn tết ở biệt thự, bạn sẽ không quên chứ?”

Giang Chu nhớ lại chuyện khi mua nhà: “Cũng được, mình sẽ đến nhà bạn, đón bạn về nha mình ăn tết.”

“Nếu cha mình không đồng ý thì làm sao bây giờ?”

“Vậy thì rất xin lỗi, mình sẽ vặn đầu chó của cha bạn xuống.”

Hoàng Kỳ lập tức bóp cỏ Giang Chu: “Không được, nói lại một lần xem nào!”

Giang Chu bóp tay của nàng trong lòng bàn tay: “Mình sẽ quỳ gối trong tuyết để thuyết phục ông ấy, đã nghe thấy câu chuyện quỳ gối trong tuyết chưa?”

“Chẳng may không có tuyết rơi thì sao?”

“Trời mưa cũng được, mình sẽ quỳ xuống cầu xin cha bạn, để ông ấy cho bạn đi theo mình.”

Hoàng Kỳ nheo mắt lại, tiến lên nhẹ nhàng mổ một ngụm vào miệng của hắn: “Không có mưa cũng không có tuyết!”

Giang Chu có hơi không hiểu mà nhìn nàng: “Vậy mình chỉ có thể vặn đầu chó của ông ấy xuống thôi hả?”

“Bạn mới là đầu chó.”

“Được được được, không vặn đầu chó nữa, dù sao mình nhất định sẽ đi đón bạn.”

Hoàng Kỳ miễn cưỡng hài lòng với đáp án này của Giang Chu, vì vậy bắt đầu lặng lẽ suy tư.

Phân tích lòng người vẫn luôn là điểm mạnh của nàng.

Giống như khi đối mặt với Khúc Tiểu Nhã, nàng liếc mắt một cái là biết ngay Khúc Tiểu Nhã có ý định quỷ quái gì.

Bởi vì đây là yêu cầu của Giang Chu, cho nên nàng rất để tâm, không muốn nói mò một trận.

Bởi vậy, nàng cần thời gian để suy nghĩ cẩn thận.

Giang Chu cũng không quấy rầy nàng, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Cô bé này thật sự là rất xinh đẹp nha.

Mũi quỳnh nhỏ nhắn vểnh cao, da thịt trắng như tuyết.

Lại có một loại vẻ đẹp của mỹ nữ Giang Nam.

Dường như bên cạnh mình có không ít mỹ nữ.

Đây coi như là sưu tập tem sao?

“Tô Nam… dạo này có… có hành vi dị thường nào không?”

Giang Chu lấy lại tinh thần: “Có, Tô Nam thích ăn nước miếng của mình.”

“???” Hoàng Kỳ nhịn không được mà trợn tròn mắt lên: “Hai người chơi biến thái như vậy cơ á?”

“Đừng hiểu lẩm, ý mình không phải là cái loại miệng đối miệng đó!”

“Vậy là loại nào?”

“Tô Nam thích canh mà mình đã uống rồi, thích ăn kẹo que mà mình đã liếm rồi, cứ như vậy thôi!”

“Cứ như vậy, mà còn thôi?”

Giang Chu cảm thấy mờ mịt: “Bằng không thì sao?”

“Một cô gái, tuyệt đối sẽ không thân mật như vậy với một người mình không thích!”

“Cái này thì mình biết, có thể Tô Nam yêu thích mình thật, nhưng bây giờ, thứ mình muốn biết không phải chuyện này, mà là tại sao Tô Nam lại trốn tránh mình?”

Hoàng Kỳ suy nghĩ một chút: “Trước khi Tô Nam thích ăn nước miếng, thì còn có hành vi gì khác thường không?”

Giang Chu hơi cau mày: “Vậy thì không có, chỉ là tần suất nói sẽ từ chức đã tăng cao hơn nhiều.”

“Bạn có nghĩ đến không, vì sao Tô Nam lại muốn vừa chức?”

“Tô Nam nói mình là tên boss khốn khiếp, lãng phí tuổi thanh xuân của cô ấy.”

Hoàng Kỳ nghe thấy lời này của Giang Chu, trong lòng cũng đã có chút manh mối.

Hơn nữa còn là loại manh mối chắc tám chín phần mười.

Chương 642 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!