Có điều, sao Hoàng Kỳ lại không nghĩ giống với Tô Nam chứ?
Nàng cũng hy vọng hai người có thể càng thân mật hơn một chút nha.
Cho nên nàng cũng không chống cự chút nào, chỉ là ngoài miệng vẫn thích nói từ chối mà thôi.
“A… Đó… đó căn bản không phải là đánh!”
Giang Chu nhếch mép lên: “Đương nhiên là đánh, nhưng mà đây là đánh nhẹ!”
Mặt Hoàng Kỳ đầy ai oán: “Ngữ văn của bạn nhất định là do giáo viên thể dục dạy, động từ mà cũng không hiểu.”
“Bằng không thì sao?”
“Đây phải gọi là sờ!”
Buổi chiều đến, sắc trời có vẻ hơi âm trầm.
Giang Chu lái xe, đi lung tung không có mục đích ở trên đường.
Đối với cặn bã nam mà nói, cái thứ ‘đào hoa’ này, đơn giản chính là ban ân của thần linh.
Nhưng đối với hắn mà nói, thì lại giống như một trận cực hình.
Bởi vậy có thể thấy được, có thể hắn thật sự không phải một cặn bã nam hợp cách.
Một cặn bã nam đường đường chính chính sẽ là như thế nào?
Đầu tiên, phải được đám con gái rất yêu thích và hoan nghênh.
Thứ hai, phải lãnh khốc vô tình, mặc quần lên liền rời đi.
Giang Chu tự hỏi mình có thể làm được điều đầu tiên.
Nhưng mặc kệ thế nào thì hắn vẫn không thể làm được điều thứ hai.
Giang Chu dừng xe ở gần công viên, dự định giải sầu một chút rồi sẽ trở về.
Từ khi trọng sinh đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn có loại cảm giác trầm trọng này.
Nhưng đúng lúc này, một bác gái đeo vòng tay vàng rất to bỗng nhiên đi về phía hắn.
Bác gái này khoảng hơn 50 tuổi.
Tóc uốn thành những gợn sóng xoăn tít, loại này đang rất mốt ở những người tuổi trung niên.
Bác gái này đi ba bước thì nhảy một cái, đi hai bước lại lắc một cái, trực tiếp hướng về phía Giang Chu mà đến.
“Này, anh bạn trẻ, dáng người không tệ nha, nào nào, qua đây với dì một chút.”
“???”
Bác gái đeo vòng tay vàng cười rạng rỡ: “Yên tâm, dì không ăn thịt người đâu.”
Mặt Giang Chu tràn đầy mờ mịt và mê man.
Đậu xanh rau muống!
Vận đạo hoa của mình cmn đã đến mức này rồi hả?
Cmn ngay cả bác gái mà cũng không tha thì thực sự là quá đáng rồi đấy!
Mấu chốt là đây không phải gu của mình nha!
“Bác gái, ngài nghe cháu nói, chúng ta cần tỉnh táo…”
Bác gái liếc nhìn Giang Chu đầy nghi ngờ: “Sao thế? Cậu không muốn tìm đối tượng à?”
Giang Chu lại mờ mịt: “Tìm đối tượng cái gì?”
“Xem mắt chứ gì nữa!”
Bác gái chỉ chỉ về góc tây bắc của công viên.
Lúc này Giang Chu mới phát hiện ra bên đó có treo một tấm băng rôn.
“Đại hội coi mắt lần thứ năm của đường tây nam Thượng Kinh!”
“Bác gái, ngài nhầm người rồi, cháu chỉ đến để đi dạo thôi.”
Bác gái ồ một tiếng: “Không sao không sao, đi dạo cũng được, dù sao cũng chỉ đến để góp cho đủ số thôi mà.”
Giang Chu lập tức lùi lại một bước: “Hiện giờ cháu đã rất phiền vì con gái rồi, thật sự không chịu được thêm người nữa đâu.”
“Cậu đang nói đùa à?”
“Thật mà, bây giờ cháu còn đang lo sợ đây này!”
Bác gái tỏ vẻ không tin: “Chỉ bằng cậu á? So với người ở đại học xem mắt của chúng tôi, thì cậu chỉ có thể coi như là đến cho đủ số.”
Giang Chu trợn tròn mắt mà nhìn: “Bác gái, ngài đừng ngậm máu phun người, cháu đi đến đâu cũng là mặt hàng bán chạy đấy.”
“Vậy cậu có nhà ở Thượng Kinh không?”
“Không có.”
Bác gái cười nhạt: “Ngay cả nhà cũng không có, còn nói không phải đến cho đủ số?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Nhà không có, biệt thự thì có một căn.”
Sắc mặt bác gái bỗng nhiên trở nên nghiêm túc hơn: “Có xe không?”
Giang Chu lắc lắc cái chìa khóa xe trong tay: “Toyota Corolla, loại rẻ tiền, cũng chỉ hơn 100 ngàn.”
“Đây mà gọi là xe sao? Cái xe đẩy của bác Vương đội nhảy múa của bọn tôi còn đắt hơn cái xe đó.”
“Đã ngồi xe lăn rồi mà còn cmn nhảy múa??”
“Dù sao cũng là xe của cậu cũng …”
Khóe miệng Giang Chu cong lên không ít: “Nhưng mà cháu mua cho cha vợ một chiếc Audi nhập khẩu hơn một triệu.”
Sắc mặt bác gái lập tức thay đổi: “Có phải cậu đang nói đùa không?”
“Thế nào, cháu là hàng quý hiếm hay là hàng đủ số đây?”
“Người như cậu tuyệt đối là hàng quý hiếm, nào nào nào, đi cùng dì, dì giới thiệu cho cậu mười cô tám cô để cho cậu xem!”
Giang Chu mới không có hứng thú này, hắn trực tiếp lắc mình bỏ chạy mất dạng.
Con bà nó.
Một cái Tô Nam cũng đã đủ để mình nhức đầu rồi, lại giới thiệu mười cô tám cô nàng nữa thì còn sống nổi không hả?
Có điều, mình đã là hàng quý hiếm như vậy.
Tài sao lại không giải quyết được Tiểu Nam Nhi?
Giang Chu đang nghĩ ngợi, đột nhiên cảm thấy đũng quần chấn động.
Hắn lấy điện thoại di động ra nhìn xem, phát hiện là có người gọi điện thoại đến.
Biểu hiện người gọi đến là ba chữ Tiểu Nam Nhi, quả thực là vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Cuộc điện thoại bất ngờ này, nhất thời làm cho tim hắn run lên.
“Alo?”
“Boss khốn, anh tìm tôi làm gì?”
Não Giang Chu lập tức thiếu oxi: “Cái con bé chết tiệt này, rốt cuộc cô muốn làm gì?!”
Giọng nói của Tô Nam có hơi mất mát: “Tôi không làm gì cả, tôi chỉ là không muốn nhìn thấy anh thôi!”
“Tôi đã bạc đãi cô sao?”
“Đúng thế, anh chính là đã bạc đãi tôi!”
Chương 644 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]