Giang Chu hỏi: “Tôi bạc đãi cô thế nào?”
“Anh…”
Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức không có câu sau.
Hai người đang trò chuyện liền chìm vào một trận yên lặng rất lâu.
Yên lặng như vậy làm cho Giang Chu bỗng nhiên thấy rất phiền muộn.
Có lời gì thì cứ nói.
Có yêu cầu gì liền nói.
Muốn nói lại thôi là muốn làm cái gì?
Dù sao đây cũng không phải mấy bộ phim thần tượng ngu xuẩn kia!
Giang Chu nghĩ đến đây, nhịn không được mà cau mày.
“Con bé chết tiệt này, cô đang ở chỗ nào?”
“Anh đừng mắng tôi, tôi đã về nhà rồi.”
“Khi nào quay lại? Tôi lái xe đi đón cô.”
Giọng nói của Tô Nam nhỏ hơn rất nhiều: “Tôi còn chưa có ý định quay lại…”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Cô chờ xem, tôi sẽ trừ sạch tiền lương tháng trước của cô!”
“Dù sao tôi cũng nghỉ việc rồi, muốn trừ thì cứ trừ!”
“Tôi biết cô muốn nói suy nghĩ của mình, tôi cũng muốn nói suy nghĩ của tôi, cô cho tôi địa chỉ, tôi đi qua gặp mặt nói chuyện.”
“Không muốn.” Tô Nam nỉ non một tiếng: “Bây giờ tôi còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, chờ khi nào tỉnh táo thì tự nhiên sẽ gặp mặt anh.”
Giang Chu chép miệng một cái, hận không thể đánh mông của nàng: “Cô không ở đây, đoạn thời gian này ai cmn nhảy múa cho tôi xem?!”
“Tôi đã từ chức rồi, có quỷ mới nhảy cho anh xem!”
“Vậy tôi đi tìm một em gái bên học viện múa, nhảy cái loại cởi quần áo, đến khi đó, cô đừng hối hận.”
“Tôi…” Tô Nam đang định nói mấy câu ‘sao tôi có thể hối hận được’, nhưng lời đến khóe miệng thì lại không thể nói ra được.
Bị thay thế là một chuyện rất khó chịu nha.
Nhưng mà mình cũng chưa từng được sở hữu mà.
Nếu như nói bị thay thế thì có chút nực cười rồi.
“Yên tâm đi, tôi sẽ không xem người khác, cô mau quay lại đi!”
Tô Nam bỗng nhiên lại thẹn quá hóa giận: “Anh muốn xem ai thì xem đi, tôi yên tâm cái gì?”
Giang Chu lại hít sâu một hơi: “Con bé chết tiệt này, nếu như cô lại mạnh mạnh như vậy, sau này đừng quay lại nữa.”
“Không quay lại liền không quay lại!”
Giang Chu nói xong liền thấy hối hận, thầm nói miệng mình thật cmn quá tiện.
Lời đã nói ra, liền phải trả giá.
Bây giờ, tâm lý của Tô Nam vẫn chưa quá ổn định.
Mình nói như vậy, có thể làm cho đối phương có tâm lý phản nghịch.
“Thật ra…tôi chỉ đùa thôi.”
“Hừ…”
“Khi về nhà đã mang đủ đồ chưa?”
Tô Nam ừ một tiếng, lại nhẹ nhàng mở miệng: “Tạm thời thì đủ rồi, chỉ là chưa cầm áo lông gì gì đó thôi.”
Giang Chu suy tư một chút: “Như vậy đi, cô cho tôi địa chỉ, tôi gửi đồ qua cho cô.”
“Không được, anh đừng hòng tìm thấy tôi!”
“Tôi thề, trước khi cô tỉnh táo lại, tôi sẽ không vụng trộm đi bắt cô.”
“Tôi… tôi không chạy án, anh đừng dùng cái từ bắt chứ!”
Giang Chu không khỏi nâng trán, trên mặt viết đầy hai chữ phiền muộn.
Mẹ nó, vì sao trước đây lại dạy dỗ Tiểu Nam Nhi thông minh như vậy?
Mình vừa mới động tâm tư, nàng liền phát hiện ra luôn.
Fuck!
Quả nhiên, phụ nữ vẫn ngu ngốc một chút mới đáng yêu!
Nhưng yên lặng một lát, Tô Nam lại mở miệng trước: “Tôi… tôi sẽ cho anh một cái địa chỉ, anh gửi đồ qua cho tôi là được.”
Giang Chu nhướn mày lên: “Được, cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không len lút đi qua.”
Tô Nam hừ một tiếng: “Tốt nhất là như vậy!”
“Còn cần cái gì khác không?”
“Không có, huồng hồ thứ tôi cần anh lại không cho được.”
Tút tút tút!
Những âm thành tút tút tút vang lên, Tô Nam bỗng nhiên cúp điện thoại.
Giang Chu nhét điện thoại di động vào túi, lại thở phào một hơi.
Tô Nam gọi điện thoại cho mình, nhưng lại không có chuyện gì cả, chứng tỏ là nàng đang nhớ mình!
Nếu không phải như vậy, chắc chắn nàng sẽ không chủ động gọi điện thoại.
Nàng nghe thấy Mục Tiêu Tiêu nói mình tìm nàng, có lẽ nội tâm đang cứng rắn liền trở nên mềm nhũn.
Vì vậy trằn chọc cả một buổi chiều, vẫn không nhịn được mà liên lạc với mình.
Cô bé này không thẳng thắn và thành thật chút nào.
Tiếp theo, chính là chờ địa chĩ bưu điện thôi.
Sau khi lấy được địa chỉ, liền trực tiếp lái xe đi bắt nàng.
Mặc kệ cô có tâm tư chó má gì, cứ trực tiếp bắt về trừng trị một trận rồi tính sau.
Giang Chu nghĩ đến đây, nhịn không được mà nhếch mép lên.
Ông đây bách chiến bách thắng trên thương trường, lẽ nào còn không thu thập được một cái Tiểu Nam Nhi sao?
Ngay sau đó, Giang Chu liền nghe thấy điện thoại di động kêu lên.
Tinh tinh!
Hắn liền mở ra xem một chút.
“Trạm Thái Điểu, khu chung cư Thịnh Thế Giang Nam, khu Tây Giang thành phố Hà Châu!”
Giang Chu nhìn cái địa chỉ này, nhịn không được mà nheo mắt lại.
Khá lắm, rất thông minh.
Không viết địa chỉ gia đình, mà chỉ viết trạm dịch gửi đồ bưu điện?
Nàng cho rằng làm như vậy thì mình sẽ không tìm được sao?
Chỉ cần biết nàng đang ở khu chung cư nào, vậy hỏi thăm một chút là biết ngay mà?
Có điều, đầu năm nay, hàng xóm láng giềng ở mấy khu chung cư này rất xa lánh nha.
Chỉ mong Tô Nam có cha mẹ thích đi dạo chợ bán thức ăn, bằng không thì không dễ hỏi thăm.
Chương 645 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]