Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 646: CHƯƠNG 646: ĐÁNG YÊU THẬT, CÓ THỂ SỜ KHÔNG?

Cùng lúc đó, trong một khu chung cư của thành phố Hà Châu.

Tiểu Nam Nhi mặc đồ ngủ đứng ở ngòa ban công, ngơ ngơ ngác ngác nhìn về phía chân trời.

Nhìn tia sáng cuối cùng trong ngày biến mất.

Nhìn bốn phía chung quanh trở nên u tối.

Trên mặt của nàng không có biểu cảm gì, chỉ là yên lặng mà nhã nhặn.

Lúc này, mẹ Tô lặng lẽ ló đầu ra từ phòng bepsp, khuôn mặt tràn đầy lo âu mà nhìn con gái mình.

Bà không biết rốt cuộc Tô Nam đã gặp phải chuyện gì.

Nhưng rất hiển nhiên là đây không phải là một chuyện nhỏ.

Bằng không thì sao có thể bỗng nhiên tạm nghỉ học để trở về nhà chứ?

Hơn nữa, trở về một tuần rồi, ngày nào cũng ngây người mà nhìn ra ngoài.

“Nam Nam, mau qua ăn cơm, không ăn sẽ nguội mất.”

Tô Nam hít sâu một hơi, quay đầu lại: “Vâng mẹ, để con đi xới cơm cho.”

Ngày hôm nay mẹ Tô làm ba món ăn một món canh, tất cả đã được bê lên bàn: “Không biết cha con lại làm gì rồi, giờ này mà còn chưa về, không chờ ông ấy nữa.”

“Hay là chờ một chút đi, dù sao con cũng chưa đói bụng lắm.”

Trong khi hai mẹ con nói chuyện, cửa nhà bỗng nhiên bị mở ra.

Cha Tô đeo túi xách đi vào nhà, gò má ông có hơi đỏ.

“Tôi về rồi.”

Mẹ Tô không khỏi cau mày: “Ông lại đi uống rượu?”

Cha Tô treo túi lên: “Lãnh đạo làm tiệc đầy tháng cho cháu trai, tôi là người duy nhất trong đơn vị được mời đến, quá hãnh diện luôn!”

“Hãnh diện với cả mặt mũi, cả đời này ông chỉ biết có mặt mũi thôi, tiền thì không kiếm được bao nhiêu.”

“Người sống một đời, không phải vì mặt mũi sao!”

Tô Nam nghe thấy câu này, lông mi không khỏi run lên vài cái.

Người sống cả đời, chính là vì mặt mũi.

Nếu như mình thật sự đi làm tiểu tam, có lẽ sẽ làm cho cha rất mất mặt.

“Nam Nam, con không trở về trường học à?”

“Con nghỉ học rồi mà!”

Cha Tông bỗng nhiên vỗ trán: “Xem trí nhớ của cha này, thế mà lại quên mất!”

Tô Nam miễn cưỡng lộ ra nụ cười: “Cha, chị Nhã Lan mà cha nói lần trước thế nào rồi?”

“Hả? Nói lúc nào?”

“Khi con trở về, chẳng phải cha đã nói chị Nhã Lan thích một người đàn ông đã kết hôn, còn mang thai, làm người nhà không ngóc đầu lên được sao!”

Cha Tô ngáp một cái: “Còn có thể thế nào, đi bệnh viện thôi, quá mất mặt!”

Thần sắc Tô Nam có chút mất tự nhiên: “Có con gái như vậy thực sự rất mất mặt sao!”

“Đó là dĩ nhiên, quả thực là làm cho tổ tông hổ thẹn, nhưng mà con hỏi cái này làm gì?”

“Không có gì, chỉ là tự nhiên nghĩ đến thôi.”

“Đừng đoán mò nữa, ăn cơm ăn cơm.”

Sáng sớm hôm sau, đại học Thanh Bắc.

Giang Chu mặc quần áo phẳng phiu, đeo một chiếc kính râm lớn, băng qua cổng trường.

Thời kỳ cuối mùa thu, sân trường có một loại vẻ đẹp khác.

Nhất là những rừng cây nhỏ, lá khô rụng đầy những con đường.

Khắp nơi đều là những nữ sinh viên đang điện thoại di động lên chụp hình.

Chỉ tiếc là mặc quá nhiều quần áo, dù có căng tràn cũng không nổi ra ngoài được.

Giang Chu chậm rãi bước đi về phía ký túc xã nũ của học viện Y, hắn đi được nửa đường bỗng nhiên lại dừng lại.

Giang Chu nhìn thấy một nữ sinh viên đang ngồi sau một tấm biển.

Trước người của nàng còn có một con mèo màu quất đang ăn thứ gì đó.

Giang Chu đi đến chỗ cách đó không xa để nghỉ chơi, kiên nhẫn nhìn một lúc.

“Đáng yêu thật!”

“Bao lớn?”

Nữ sinh viên lộ ra nụ cười ngọt ngào: “Không biết, đây là mèo hoang ở trong trường.”

Giang Chu gật đầu rất hòa nhã: “Có cho sờ không?”

“Có thể nha.”

Giang Chu ngồi xổm xuống, nhìn nữ sinh viên: “Không có tính công kích chứ? Sẽ không cào người chứ?”

Nữ sinh viên lắc đầu: “Đương nhiên là không rồi, nó rất ngoan, không tin thì sờ thử xem.”

“Vậy… vậy tôi sẽ không khách khí nữa.”

Giang Chu gật đầu thỏa mãn, đưa tay sờ sờ đầu của nữ sinh viên một cái.

Mái tóc vừa được gội xong còn mang theo một mùi thơm nhàn nhạt, sờ lên vừa mềm mại lại vừa trơn nhãn, thơm thơm mềm mềm.

Cái xúc cảm này hoàn toàn chính xác là nữ sinh viên.

Căn bản là hoàn toàn khác biệt với mấy mấy cô gái tự xưng là nữ sinh viên ở con hẻm đối diện trạm xe lửa.

“…”

“…”

Nữ sinh viên nhất thời trợn tròn mắt, quay đầu kêu lên: “Chú bảo vệ, chú bảo vệ! Có người đũa giỡn lưu manh!”

Hả???

Giang Chu biến sắc, lập tức co cẳng lên chạy.

Đậu xanh rau muống, đã nói là rất ngoan rồi mà?

Làm sao vừa sờ đầu một cái liền gọi bảo vệ rồi hả?

Đây cmn không phải là tuyên truyền sai sự thật sao!

Giang Chu chạy thẳng đến bên dưới tòa nhà dạy học của học viện Y, một tay chống đầu gối để thở dốc một lúc.

Đúng lúc này, Sở Ngữ Vi mỉm cười đi đi xuống bên dưới.

Hôm nay nàng mặc rất thanh xuân.

Một chiếc áo có mũ mà trắng in hình hoàng hôn và hồ nước.

Mái tóc dài được buộc lên thành đuôi ngựa, để lộ cái cổ trắng nõn.

Đôi môi đỏ mọng như anh đào, nhìn qua liền biết rất co giãn.

Chương 646 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!