Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 647: CHƯƠNG 647: ĐÁNG YÊU THẬT, CÓ THỂ SỜ KHÔNG? (2)

Sở Ngữ Vi: “Anh đến rồi?”

Giang Chu lau mồ hôi một chút: “A, đến rồi …”

Sở Ngữ Vi nhìn Giang Chu với ánh mắt nghi ngờ: “Sao trông anh có vẻ mệt mỏi thế?”

Giang Chu vừa thở vừa nói: “Mấy con mèo hoang ở trường học các em không ngoan chút nào, còn gọi bảo vệ bắt anh nữa, may mà anh chạy nhanh!”

“Mèo hoang mà có thể gọi bảo vệ? Thành tinh rồi à?”

Giang Chu đứng thẳng người, nhìn thoáng qua phía sau lưng: “Có lẽ là bầu không khí bên đại học Thanh Bắc quá tốt, cho nên mèo cũng học được tiếng phổ thông.”

Sở Ngữ Vi hoàn toàn không tin mấy lời hoang đường của Giang Chu, nàng hừ một tiếng: “Anh có cầm theo thứ mà em bảo không?”

“Có, đều ở đây, nhưng em muốn mấy thứ này để làm gì?”

“Đương nhiên là hữu dụng nha!”

Sở Ngữ Vi tiếp nhận cái túi trong tay Giang Chu, mở ra xem xét.

Bên trong đều là quần áo dơ mà Giang Chu đã thay ra.

“Bảo anh cầm quần áo bẩn, tại sao còn có cả quần lót?”

Mặt Giang Chu đầy mờ mịt: “Em chỉ nói là quần áo bẩn, anh nào biết nên lấy cái gì?”

Sở Ngữ Vi buộc cái túi lại, híp mắt cười: “Vậy cứ như thế nhé?”

“Em sẽ không mang quần áo của anh đi quyên góp chứ? Cái áo đó của anh hơn 300 đồng đấy.”

“Không phải quyên góp, em định giặt cho anh!”

???

Mặt Giang Chu tràn đầy dấu chấm hỏi, trong ánh mắt viết đầy khó hiểu: “Đã có máy giặt quần áo rồi, tại sao em phải giặt cho anh?”

Sở Ngữ Vi hờn dỗi một tiếng: “Bạn gái giặt đồ cho bạn trai là một chuyện rất bình thường, không trải nghiệm chuyện này thì cuộc sống đại học sẽ không hoàn mỹ.”

“Em lại xem mấy phim truyền hình ngu xuẩn nào rồi?”

“Không có, là tự em nghĩ như vậy.”

Giang Chu ồ một tiếng, lập tức nhếch mép lên: “Em đã từng nghe nói đến, thanh xuân không sảy thai thì không hoàn mỹ chưa?”

Gò má của Sở Ngữ Vi đỏ lên: “Anh cẩn thận đầu chó của anh đấy.”

“Anh đã mua xe mới cho cha em rồi, ông ấy còn có thể đánh anh?”

“Chứ sao nữa, anh muốn bắt nạt con gái bảo bối của ông ấy, ông ấy sẽ đánh chết anh.”

Giang Chu bĩu môi một cái: “Được rồi, mau cút đi giặt quần áo đi!”

Sở Ngữ Vi giang hai tay, có chút ngượng ngùng mà ngước mắt lên: “Ngày hôm nay còn chưa ôm ôm hôn hôn nâng thật cao…”

“Thôi bỏ đi!”

“Có phải anh không thích ôm em rồi đúng không hả?”

Giang Chu ôm nàng vào lòng, lại dùng tay nâng cằm của nàng lên: “Dạo này em làm nũng hơi nhiều đấy nhỉ? Rõ ràng là mua xuân đã qua rồi mà?”

Sở Ngữ Vi lườm Giang Chu một cái, biểu cảm có hơi xấu hổ: “Anh đừng nói lung tung, em không có phát xuân.”

“Được rồi, anh đi trước đây.”

“Ai, anh còn không ăn trưa với em mà?”

Giang Chu mổ hai cái vào môi của nàng: “Ngày mai có việc, phải đi Hà Châu một chuyến, tối nay phải chuẩn bị một chút.”

Sở Ngữ Vi bị Giang Chu hôn cho đỏ mặt: “Vậy anh trở về liền đi ăn cơm với em nhé?”

“Ngày nào cũng muốn anh ăn cơm với em, nhưng mấy chỗ nên phát triển lại không phát triển được.”

“Anh…”

“Được rồi, anh biết rồi, em đừng dẫn Phùng Tư Nhược đi loạn nha.”

Sở Ngữ Vi lầu bầu một tiếng: “Bây giờ bọn em là chị em tốt, đi chỗ nào cũng không liên quan đến anh!”

Giang Chu đưa tay gõ trán của nàng một cái: “Còn chị em tốt nữa, có giỏi thì nắm tay nhau lên giường của anh chơi đi.”

“Anh nghĩ hay lắm, đừng cho là em không biết anh đang nghĩ gì, hừ, xấu xa!”

Giang Chu khoát tay, quay người trở về đại học Thượng Kinh.

Lúc này, sắc trời đã từ từ âm trầm.

Tòa nhà dạy học đã tối ôm, nhưng trong thao trường lại có tiếng người huyên náo.

Giang Chu chạy một vòng qua siêu thị ở trước tòa nhà, cuối cùng cũng đi đến dưới lầu học viện Văn Học.

Có một cô gái cao gầy đang đứng ở trước cửa.

Nàng mặc một đồ ngủ màu xám lạnh, trong tay còn có một cái va li.

“Giang Chu!”

Giang Chu nghênh đón: “Chị là đàn chị Thẩm đúng không?”

Cô gái gật đầu, đưa cái va li trong tay cho Giang Chu: “Cố gắng lên, nhất định phải cướp Tô Nam về đây.”

“Ah, thật ra thì…”

“Không phải nói muốn nói chỉ là đồng nghiệp đó chứ?”

Giang Chu nghẹn họng, lập tức mỉm cười: “Không chỉ là đồng nghiệp.”

Đàn chị Thẩm thở dài: “Thật ra thì khi Tô Nam rời đi, tâm trạng rất không vui.”

“Tôi biết, tất cả những chuyện này đều là lỗi của tôi.”

“Bây giờ không phải lúc nhận lỗi, hơn nữa, người nên nghe cậu xin lỗi cũng không phải tôi.”

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn chị Thẩm!”

Đàn chị Thẩm nhìn Giang Chu quay người rời đi, bỗng nhiên gọi lại một tiếng: “Giang Chu, cậu suy nghĩ kỹ chưa?”

Giang Chu quay người: “Nghĩ kỹ cái gì?”

“Tôi cảm thấy, nếu như cậu bắt được cô ấy, cô ấy nhất định sẽ ngoan ngoãn trở về bên cậu, nhưng sau khi trở về thì thế nào? Vẫn bảo trị quan hệ cấp trên và cấp dưới sao? Cậu phải biết rằng, chính vì như vậy nên cô ấy mới rời đi.”

“Chị Thẩm có ý kiến tốt gì không?”

“Tôi muốn làm dì!”

“???”

Chương 647 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!