Sau khi rời khỏi đại học Thượng Kinh.
Giang Chu lái xe trở về khu biệt thự.
Lúc này, Phùng Tư Nhược đang tưới cây trong vườn hoa.
Nàng mặc một bộ đồ ngủ có Pooh Bear của Disneyland.
Mũi ngọc hơi nhăn lại, đôi mắt trong veo như hồ nước, vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu.
Giang Chu dừng xe, nhẹ nhàng đi vào sân, dựa vào cột đèn ở trước cửa để quan sát từng hành động của nàng.
Bởi vì đang là cuối thua, nên nhiệt độ môi trường đang giảm xuống.
Đám hoa có trong sân có một loại cảm giác hơi ủ rũ.
Có vài công hoa hướng dương còn gục đầu xuống, nhìn qua như không còn sức lực.
Điều này không khỏi làm cho Phùng ngốc manh cảm thấy rất đau lòng.
Thế cho nên cứ có thời gian rảnh là nàng lại chạy vào vườn hoa, muốn tìm một biện pháp để cứu vớt bọn nó.
Nhưng bốn mùa, luân hồi, sinh lão bệnh tử, tất cả đều có định luật của bản thân.
Ông trời cũng không thể giúp Phùng ngốc manh chỉ bởi vì nàng quá đáng yêu.
Giang Chu nhìn nàng với ánh mắt cưng chiều, suy nghĩ xem sau này có nên trồng một ít thực vật có thể sinh sống bốn mùa hay không.
Đúng lúc này, Phùng Tư Nhược đột nhiên chú ý đến Giang Chu ở trước cửa.
Hai mắt của nàng sáng lên, lon ta lon ton chạy đến.
“Anh đã trở về?”
Giang Chu ôm nàng quay một vòng: “Thấy em nghiêm túc như vậy, cho nên không đành lòng quấy rầy em.”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên giơ tay lên, bôi một ít bùn đất lên mặt hắn, sau đó cười khúc khích nửa ngày.
“Cô bé chết tiệt này, có phải ngứa mông rồi hay không?”
“Không… không phải, không ngứa mông nha!”
Phùng Tư Nhược chột da mà lùi về sau, nhưng bởi vì cái eo thon bị ôm chặt, nên không thể nào thoát ra được.
Động một tí là đánh mông đánh mông, ban ngày cũng đánh mà buổi tối cũng đánh.
Coi tay Giang Chu không cần nghỉ, vậy mông của mình cũng muốn nghỉ ngơi một chút nha!
Nàng phồng má lên, trong mắt hiện ra một tia u oán.
“Đi, đi phụ anh nấu cơm.”
“Ồ, hay lắm, em mua một con gà!”
Giang Chu có hơi kinh ngạc mà nhìn nàng: “Tự em đi ra chợ mua đồ ăn á?”
Phùng Tư Nhược rất tự hào mà gật đầu: “Đúng vậy, em đi một mình.”
“Phùng Tư Nhược, rất giỏi nha, đã mở khóa thành tựu tự đi mua đồ ăn rồi…”
“Ừm!”
“Vậy tối nay liền ăn gà.”
Giang Chu buông tay ra, xoa xoa đầu của nàng một cái, lái véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, sau dó cất bước đi vào biệt thự.
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, rửa tay một cái rồi đi theo.
Từ sau khi chuyển ra ngoài sông, thế giới hai người của bọn họ càng ngày càng giống với chuyện đương nhiên.
Sáng sớm thì cùng tắm, cùng rửa mặt, cùng đi học.
Buổi tối về nhà lại cùng nhau làm cơm.
Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem ti vi.
Dạo này Phùng ngốc manh rất thích một bộ phim truyền hình tên là ‘Tam thiên kim họ Hạ’.
Trong đó có một cuộc tình tay ba phức tạp, bội tình bạc nghĩa đến kỳ lạ, để cho đầu óc của nàng ong ong.
Có điều, tuy rằng khá ngược, nhưng nàng vẫn thích xem.
Đây đại khái chính là khác biệt giữa con trai và con gái.
Đàn ông quan tâm nhất chính là thoải mái.
Ban ngày thoái mái, buổi tối thoải mái, thoái mái không thôi!
Cuộc sống vốn đã rất đáng ghét, lại còn tìm một vài thứ để ngược đãi bản thân mình, thật sự là rảnh rỗi.
Chẳng mấy chốc, cơm canh nóng hổi đã được mang lên bàn.
Có gà xào dừa, rau cải xào, trứng sốt cà chua, bò và khoai tây hầm cách thủy…
Lúc này, Phùng Tư Nhược chạy vào phòng khách trên đôi dép lông nhung.
Sau đó, nàng cầm điều khiển từ xa đi ra bàn cơm, mở phim truyền hình lên xem.
Giang Chu cũng nhìn vài lần, nhịn không được mà mở miệng: “Xem ít phim truyền hình trên ti vi thôi, nó sẽ làm cho tình cảm của em trở nên vặn vẹo đấy.”
Phùng Tư Nhược có hơi mờ mịt: “Tại sao vậy?”
“Suốt này chỉ âm âm mưu mưu, phản bội lẫn nhau… giống như trên thế giới này không có tình yêu nào thuận buồm xuôi gió vậy, nó sẽ ảnh hưởng đến quan điểm của em.”
“Nhưng mà rất hay nha.”
“Trước kia em không xem loại phim này à?”
Phùng ngốc manh hơi nghĩ ngợi một chút, phát hiện mình thực sự chưa từng xem qua loại phim tương tự.
Bao quát cả bộ phim vô cùng hot trước khi thi đại học là ‘cùng nhau ngắm mưa sao băng’.
Khi đó, các bạn học chung quanh đều trò chuyện về bộ phim đó, thế nhưng nàng thực sự không xem qua tập nào.
Đối mặt với một tên con trai đã rất kinh khủng rồi.
Thế mà cái cô bé gì gì đó còn có thể đồng thời đối mặt với nhiều người.
Trời ạ, lẽ nào vẫn thở nổi sao?
Hơn nữa, thích và đố kị gì gì đó, thật sự là quá kỳ lạ.
Nàng cảm thấy một bộ phận người ở trong phim rất là ngốc.
Nhưng sau khi bị động yêu đương với Giang Chu, thì nàng đột nhiên cảm thấy có một số chuyện rất dễ hiểu.
Tại sao muốn ôm ôm, tại sao muốn hôn môi.
Tại sao muốn… ngủ cùng nhau.
Bởi vì có tình cảm là không thể biểu đạt bằng ngôn ngữ.
Cho nên phải dùng những hành động đó để biểu đạt tình cảm cháy bỏng của mình.
Cho nên nàng mới bắt đầu bị thu hút bới đám phim tình cảm thanh xuân máu chó này.
Chương 648 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]