Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 649: CHƯƠNG 649: CÓ MỘT SỐ VIỆC, CHỈ HAI NGƯỜI MỚI CÓ THỂ CẢM NHẬN! (2)

Phùng Tư Nhược: “Trước kia em không hiểu tình tình yêu yêu gì đó…”

Giang Chu xé đùi gà ra cho nàng: “Bây giờ em xem là bởi vì em hiểu rồi?”

Phùng Tư Nhược ừ một tiếng, ánh mắt vẫn rơi vào ti vi: “Là anh dạy cho em nha.”

“Vậy anh coi như là sư phụ của em rồi?”

“Ừm!”

Giang Chu nhếch mép lên, nhịn không được mà xoa xoa đầu của nàng: “Thật ra thì em cũng là sư phụ của anh.”

Ánh mắt Phùng Tư Nhược lóe sáng: “Thật sao?”

“Loại chuyện như yêu đương này đều là qua lại lẫn nhau, không chỉ có anh dạy cho em, mà em cũng tương tự là đang dạy cho anh.”

“Nhưng mà em không hiểu nha…?”

Giang Chu để đũa xuống, uống một hớp nước: “Dạy người khác nhưng chưa chắc mình đã hiểu, con người là một đám sinh vật khó hiểu như vậy đấy.”

Phùng Tư Nhược cảm thấy có chút thâm ảo: “Em không hiểu mình đã dạy anh thế nào?”

“Ví dụ như bây giờ em đang yêu đương, thế nhưng em có thể dạy Đinh Duyệt không?”

“…”

Phùng Tư Nhược lắc đầu, nàng cảm thấy dạy Đinh Duyệt là một công trình quá lớn.

“Cho nên, có vài thứ chỉ có hai người trong cuộc mới có thể cảm giác được.”

“Nha.”

Sáng sớm hôm sau, ánh mắt trời bên ngoài cửa sổ rất sáng lạn.

Nhiệt độ tăng cao, tạm thời áp chế cảm giác hơi lạnh của mùa thu.

Ánh mắt trời ấm áp khiến cho người ta không muốn rời giường.

Có thể nói là một ngày đẹp thích hợp để nằm ỳ.

Phùng Tư Nhược tỉnh giấc từ giấc ngủ, lông mi hơi run lên, sau đó từ từ mở mắt ra.

Nàng nhìn về phía Giang Chu đang chơi điện thoại di động, biểu cảm lại trở nên ủy khuất giống như sau cuộc vận động tối hôm qua.

“Tỉnh rồi?”

“Ừm…”

Giang Chu xoa xoa tóc của nàng, tiếp tục thao túng điện thoại di động.

Hôm nay là một ngày cuối tuần đẹp trời.

Hắn quyết định nhân cơ hội này đi Hà Châu một chuyến.

Không thể bỏ mặc vấn đề của Tiểu Nam Nhi được.

Dù sao chuyện là do mình gây nên, cho nên mình phải biểu hiện thái độ của mình cho Tiểu Nam Nhi biết.

Bởi vậy, Giang Chu đang kiểm tra bản đồ, tính toán nên ngồi xe hay là lái xe đi.

Nhưng đúng lúc này, một đôi bàn tay nhỏ nhắn xin xắn gạt cánh tay đang cầm điện thoại di động cứa hẳn ra.

Phùng Tư Nhược giơ tay của hắn lên, rồi chui vào trong ngực của hắn.

“Chúng ta có thể ngủ trên giường cả ngày không…”

Giang Chu hơi cau mày: “Không được.”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, lại rúc vào trong ngực của Giang Chu.

Nàng rất thích cuộc sống như bây giờ, thậm chí có thể nói là quyến luyến.

Nếu như đây là một giấc mơ đẹp, nàng hy vọng mình vĩnh viễn sẽ không tỉnh giấc.

Sau khi ăn sáng xong.

Giang Chu liền đi thay quần áo, rồi lái xe lên đường cao tốc.

Trong cốp xe có quần áo mùa đông của Tô Nam.

Nhưng thứ này vốn phải giao cho chuyển phát nhanh đưa qua.

Thế nhưng Giang Chu suy nghĩ một chút.

Hắn liền không gửi những cái áo bông này qua, mà chỉ gửi những bộ váy Lolita của Tô Nam để ở Thượng Kinh.

Hơn nữa, hắn còn nhét máy định vị vào trong những chiếc váy Lolita đó.

Dù cho hắn không tìm được Tiểu Nam Nhi, nhưng chỉ cần nàng đi lấy hàng chuyển phát nhanh, thì nhất định sẽ bại lộ vị trí của bản thân.

Đây cũng là một phương án dự bị, dù sao cô bé này cũng rất tinh quái.

Chẳn may nàng kéo dài mười ngày nửa tháng mới đi lấy chuyển phát nhanh, vậy mình cũng không thể ở Hà Châu lâu như vậy được.

Hơn nữa, nhìn thấy nhưng chiếc váy Lolita kia… có lẽ Tiểu Nam Nhi sẽ hoài niệm cuộc sống trước kia, rồi lại lon ta lon ton mà chạy về Thượng Kinh.

Dù sao phụ nữ cũng là một đám động vật xử trí theo cảm tính nha.

Giang Chu cảm thấy kế hoạch của mình như thiên y vô phùng.(áo trời không kẽ hở)

Mẹ nó, thật sự có nhân viên ép buộc ông chủ thành ra như vậy sao?!

Mình cmn là ông chủ, là sếp mà!

Coi như từ chức thì làm sao vậy?

Tại sao có thể không nể mặt ông chủ như vậy chứ?

Giang Chu vỗ vỗ mặt của mình, thoát khỏi cơn buồn ngủ vào sáng sớm, sau đó đỗ xe ở cửa đường cao tốc.

Hắn châm điếu thuốc lên, rồi bắt đầu tra xét tuyến đường đi đến Hà Châu.

Từ sau khi cai thuốc, đã hơn nửa năm rồi hắn không chạm vào điếu thuốc nào, không ngờ lần này lại hút lại.

“Đến thành phố Hà Châu! Còn phải đi thêm một tiếng nữa cơ à…”

Giang Chu có hơi buồn bực.

Biết thế thì đã đưa tài xế theo rồi.

Mình lái đến cmn mệt ngu người luôn rồi.

Xét cho cùng, tất cả đều do con bé Tô Nam chết tiệt này.

Chờ mình tìm được nàng, nhất định phải cho nàng biết cái gì gọi là đánh mông.

Giang Chu nghĩ đến đây, lại mở danh bạ ra xem, rồi gọi điện thoại cho Mục Tiêu Tiêu.

“Alo, Tiêu Tiêu, cô đã liên lạc được với Tiểu Nam Nhi chưa?”

Giọng nói của Mục Tiêu Tiêu lập tức truyền ra từ ống nghe: “Gọi điện thoại rồi, nhưng chưa được, thế nhưng có thể liên lạc bằng QQ.”

Giang Chu ừ một tiếng: “Nhớ giữ liên lạc với Tiểu Nam Nhi, chẳng may tôi không tìm được thì phải dựa vào cô rồi.”

Chương 649 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!