Mục Tiêu Tiêu đáp lời: “Ông chủ, tôi không muốn bắt tay với cậu để lừa gạt Tô Nam, cô ấy sẽ mắng tôi.”
“Cô không sợ tôi mắng cô à?!”
“AH… .” Mục Tiêu Tiêu hít sâu một hơi: “Được rồi, tôi sẽ lừa cô ấy ra cho anh!”
Giang Chu gật đầu thỏa mãn, cất điện thoại di động rồi bắt đầu khởi động xe.
Sau khi lái lên đường cao tốc, Toyota Corolla phóng như bay với vận tốc 120 km/h.
Cũng không biết là do xe này có vấn đề gì hay không, mà Giang Chu chỉ cảm thấy sàn xe và vô lăng hơi rung rung.
Nhưng cũng may đây không phải kỳ nghỉ lễ, cho nên trên đường cao tốc không có nhiều xe cộ.
Đoạn đường này coi như an ổn, nhưng mà lại tương đối nhàm chán.
Giang Chu đưa tay ấn một cái, mở máy phát trên xe lên.
Cô nàng Đinh Duyệt dữ như hổ kia, lần trước ngồi xe mình đã để quên cái USB, bên trong có rất nhiều tiểu phẩm hài độc thoại của Quách Đức Cương.
Lúc này dùng đó để an ủi cuộc hành trình cô đơn này cũng không tệ.
“Ba giờ sáng, chị dâu mặc váy ngắn, tất chân màu đen, ah, phải nói là rất xinh đẹp!”
“Chờ đã, vì sao vợ anh vẫn ở trên đường vào lúc ba giờ sáng?”
“Mới tan làm mà!”
“Đây là làm cái gì, mà ba giờ sáng lại ăn mặc như vậy!”
“…”
Giang Chu nhếch mép lên, trong lòng lại thấy tự hào khi mình lập tức hiểu ra.
Năm tiếng sau, thời gian đã đến buổi chiều.
Khí trời bỗng nhiên trở nên âm trầm, dường như sắp có một cơn mưa trút xuống.
Giang Chu rời khỏi đường cao tốc ở Hà Châu, tìm một cửa hàng tiện lợi.
Hắn mua chai nước, thuận tiện kiểm tra bản đồ một lúc.
Cái khu chung cư Thịnh Thế Giang Nam kia, cách đường cao tốc không quá xa.
Giang Chu lại thử gọi điện thoại cho Tô Nam, kết quả là không gọi được giống như trong dự liệu.
Sau đó, hắn lại mở điện thoại ra xem đơn hàng chuyển phát nhanh ngày hôm qua.
Chuyển phát nhanh Thuận Phong quả thực quá trâu bò.
Mình vừa mới đi hết đường cao tốc, chuyển phát nhanh đã đến nơi rồi.
“Thôi quên đi, đi hỏi thăm người ở khu chung cư trước đã.”
“Không được thì ngồi chờ ở cổng, chẳng may nàng sẽ đi nhận chuyển phát nhanh trong hôm nay thì sao.”
Giang Chu lên kế hoạch xong, liền lái xe đi thẳng đến Thịnh Thế Giang Nam.
Đây là một khu chung cư khá mới, mặc kệ là bề ngoài hay là cơ sở vật chất bên trong thì đều như là mới xây.
Giang Chu đi vào khu chung cư, bỗng nhiên hắn lại có một dự cảm xấu.
Khu chung cư mới như vậy, có lẽ mới xây dựng xong được một vài năm.
Mà hắn chưa từng nghe nói Tô Nam mua nhà mới.
Giang Chu đỗ xe ở trong bãi đỗ xe dưới hầm, lại chạy một vòng quanh khu chung cư.
Đây đúng là một khu chung cư rất mới.
Chẳng lẽ Tiểu Nam Nhi đưa cho mình một địa chỉ giả sao?
Giang Chu suy nghĩ một chút, hắn chợt phát hiện mình vẫn xem thường chỉ số IQ của Tô Nam rồi.
Nàng hoàn toàn có thể cho hắn một địa chỉ ở không xa nhà lắm.
Sau đó chờ khi nào rảnh rỗi lại đi lấy chuyển phát nhanh là được.
Không cần phải chuyển phát nhanh đến thẳng khu nhà của mình, cũng vẫn có thể lấy như thường.
Giang Chu đi đến biên giới của khu nhà, liếc mắt nhìn bốn phía chung quanh.
Hình như đây là một khu khai phát rất rộng lớn, chung quanh đều là những tòa nhà mới xây.
Trước kia, hình như hắn từng nghe Tô Nam nhắc đến một câu.
Nhà của Tô Nam là ở một khu chung cư cũ, hơn nữa mua sau khi đã được cải tạo qua một lần.
Nói như vậy, xác xuất nàng ở chỗ này là rất nhỏ.
Giang Chu suy nghĩ một lát, quyết định hỏi thăm một chút rồi tính sau.
Đến cũng đến rồi, xác xuất nhỏ cũng không thể buông tha được.
Vì vậy, Giang Chu đi tới đi lui, liền để mắt đến một bác gái mặc áo bông ở trong vườn hoa.
Bình thường thì loại nữ tính ở tuổi này, cũng tương đương với một nhân viên của cục tình báo trung ương.
Thậm chí mấy bác gái này còn biết nhiều hơn cả tổ trưởng khu nhà nữa.
Giang Chu đi qua, khách khí chào hỏi một câu.
“Ngài biết nơi này có một nhà ba người nào, có con gái tên là Tô Nam không?”
Bác gái ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt: “Tô cái gì cơ?”
Giang Chu tiến lại gần một chút: “Là Tô Nam!”
“Cái gì Nam cơ?”
“…”
Giang Chu nhịn không được mà đứng thẳng người, quan sát bác gái này một lần nữa.
Đây là từng xem Mã Đông Mai à?
“Bác gái, cháu tìm Tô Nam!”
“Tô cái gì Nam cơ?”
Giang Chu chán chả buồn nói, nói một câu tạm biệt rồi liền quay người rời khỏi vườn hoa.
Tiếp đó, hắn lại tìm mấy người trẻ tuổi để hỏi thăm.
Thế nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy rất xa lạ với cái tên Tô Nam này.
Cuối cùng, có một ông chú trực tiếp nói là hắn không cần tìm nữa.
“Đây là khu chung cư mới được đền bù, tất cả người ở đây đều là người cùng một thôn.”
“Tôi nhớ là thôn chúng tôi không có họ Tô, tất cả đều là họ Từ và họ Nhiếp.”
“Anh bạn trẻ, người cậu muốn tìm, chắc chắn không có ở đây đâu.”
Chương 650 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]