Chắc chắn không ở nơi này.
Giang Chu nghe thấy câu này của ông chú, coi như đã bỏ qua một tia huyễn tưởng cuối cùng.
Tuy rằng hắn đã có phán đoán từ trước rồi.
Nhưng khi nghe thấy câu này thì vẫn không nhịn được mà cảm thấy thất vọng.
Tô Nam không hổ danh là nhân viên tốt nhất của Chu Tinh.
Tất cả thông minh để đối phó với khách hàng trước kia, giờ lại đều dùng lên người ông chủ là mình.
Bị cô bé mà mình tự tay dạy dỗ đùa giỡn một trận, cảm giác này thật sự là không dễ chịu.
Nhưng mà cũng không sao.
Chắc hẳn Tô Nam đã nhận được tin chuyển phát nhanh đã đến nơi r ồi.
Có máy định vị ở trong đống váy Lolita kia, hắn vẫn có thể tìm thấy nàng như cũ.
Cô bé này sẽ không đến mức vứt bỏ đám váy đó.
Giang Chu tìm một nơi yên tĩnh, lại nhịn không được mà móc điếu thuốc ra.
Nếu như mấy ngày nữa nàng mới đi lấy chuyển phát nhanh, vậy mình cũng không thể chờ ở Hà Châu mãi được.
Dù sao công ty cũng còn một đống chuyện cần xử lý.
Hơn nữa, hắn cũng phải đi học nữa.
Rốt cuộc là nên trở về hay là không trở về đây?
Trong lúc nhất thời, Giang Chu lại lâm vào tiến thoái lưỡng nan.
“Hả?”
“Đây… đây là chuyện gì?”
Trong khi suy nghĩ, Giang Chu lấy điện thoại di động ra, mở app kết nối với máy định vị.
Kết quả là, không nhìn thì không sao, vừa nhìn liền phát hiện gói hàng chuyển phát nhanh đang di chuyển.
Hơn nữa, gói hàng chuyển phát nhanh còn đang bồi hồi qua lại ở vị trí thu nhận chuyển phát nhanh.
Giang Chu sửng sốt một lát, vội vã tra xét mã số chuyển phát nhanh.
Ngay sau đó, logo liền hiện ra ba chữ: “Đã ký nhận!”
Chẳng lẽ mình đã nghĩ nhiều, Tô Nam căn bản không thông minh như mình nghĩ?!
Giang Chu trợn tròn mắt lên, lập tức đứng dậy đuổi theo.
Hơn nữa, vị trí của hắn còn đang ở rất gần với gói hàng chuyển phát nhanh kia.
Với tốc độ của một thanh niên như Giang Chu, chẳng mấy chốc đã đuổi đến.
Sau khi đến nơi được định vị, app định vị vẫn biểu hiện gói hàng đang bồi hồi qua lại ở vị trí trước mặt.
Giang Chu ngẩng đầu lên, nhìn bốn phía chung quanh.
Bởi vì đang làm giờ đi làm, nhưng lại chưa đến lúc tan việc, cho nên đa số người đến lấy chuyển phát nhanh, đều không phải là thanh niên.
Giang Chu lén lút tìm một lúc, đừng nói là Tiểu Nam Nhi, coi như là Lão Nam Nhi cũng không thấy đâu.
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Chuyển phát nhanh bị trộm?
Giang Chu yên lặng một lát, bước nhanh vào bên trong.
Gói hàng chưa váy Lolita rất lớn, chắc hẳn sẽ nhìn thấy.
Thế nhưng hắn quét mắt nhìn kho hàng trước mặt một lát, lại không phát hiện ra gói hàng chuyển phát kia đâu.
Giang Chu lấy điện thoại di động ra, nhìn kỹ một lát.
Quả nhiên, gói hàng lại bắt đầu di chuyển.
Hơn nữa, biên độ di chuyển khá lớn, cũng không bồi hồi qua lại ở chỗ này nữa.
Giang Chu hơi cau mày, bắt đầu đuổi theo gói hàng chuyển phát nhanh.
Dựa theo app biểu hiện, gói hàng vừa rẽ trái ở chỗ 500 mét phía trước.
Đây cmn là đi vào khu nhà rồi?
Giang Chu nửa tin nửa ngờ mà đi theo.
Nhưng Giang Chu lại rất bối rối.
Đúng, máy định vị có thể biểu hiện ra vị trí, không sai chút nào.
Nhưng mà đây cmn chỉ là hình ảnh hai chiều thôi.
Vị trí mà nó biểu hiện ra, không thể nào phân biệt được nó đang ở tầng mấy.
Giang Chu chạy lên vài tầng, bỗng nhiên nhìn thấy một ông chú mặc đồ màu xám ở hành lang.
“A, ngài cũng ở nơi này à?”
Ông chú sửng sốt một chút: “A… đúng thế, tôi cũng ở nơi này!”
Giang Chu không có suy nghĩ nhiều, định quay người rời đi.
Nhưng bỗng nhiên, hắn chợt nhìn thấy thùng giấy ở bên chân ông chú.
Cái thùng giấy này rất quen, hình như chính là cái thùng mà mình bỏ đám váy Lolita vào.
“Hả? Ông chú, hình như đây là gói hàng chuyển phát nhanh của tôi…”
“Hả? Không phải đâu, cậu… cậu nhìn nhầm rồi.”
Ông chủ vừa nói chuyện, vừa muốn ôm cái thùng vào nhà.
Có thể nhìn thấy một tia bối rối ở trong mắt của ông chú này.
Giang Chu nhìn thấy cảnh này, lập tức ba chân bốn cẳng xông lên.
“Con bà nó, ông chú, ngài không nói Võ Đức, thế mà lại trộm chuyển phát nhanh của tôi?!”
Ông chú lập tức phủ nhân: “Cậu nhóc, đừng nói lung tung!”
Giang Chu chỉ vào cái thùng: “Đây chính là chuyển phát nhanh của tôi, ông thấy nó còn viết tên tôi không?”
“Cậu buông tay ra đã, chúng ta từ từ nói!”
“Không được, ông trộm chuyển phát nhanh của tôi!”
Ông chú hít sâu một hơi: “Cậu là Giang Chu đúng không? Được rồi được rồi, tôi nói thật với cậu, tôi là cậu cả của Tô Nam!”
Tay Giang Chu bỗng nhiên cứng đờ, ánh mắt tràn đầy mờ mịt: “Gì cơ?”
“Cậu nghe cho rõ, tôi là Nhiếp Nghiễm Phát, cậu cả của Tô Nam!”
“Cậu cả…?”
Nhiếp Nghiễm Phát kéo tay của Giang Chu xuống: “Thanh niên không nói Võ Đức, lại đi bắt nạt lão đồng chí hơn 50 tuổi như tôi.”
Giang Chu tằng hắng một tiếng để che giấu xấu hổ: “Không đúng, cậu cả, ngài trộm chuyển phát nhanh của cháu làm gì?”
Chương 651 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]