Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 652: CHƯƠNG 652: KHÁ LẮM, ĐÂY LÀ CHƠI MISSION IMPOSSIBLE À! (2)

Nhiếp Nghiễm Phát phủ nhận ngay: “Đây mà là gọi là trộm à? Đây là nhận thay cho Tô Nam!”

“Không đúng, không phải lúc nãy ngài đã nói, cái khu này không có ai tên là Tô Nam sao?”

Mặt già của Nhiếp Nghiễm Phát đỏ lên, nhịn không được mà liếc nhìn Giang Chu một cái: “Được rồi, đừng đứng ở cửa nữa, vào bên trong rồi nói.”

Giang Chu tràn đầy nghi ngờ, nhưng vẫn đi vào theo.

Đây là một căn nhà nhỏ có một phòng khách và hai phòng ngủ, nhìn qua thì chắc là vừa mới mua.

Trong nhà không có bao nhiêu đồ dùng, nhưng cũng rất sạch sẽ.

“Uống gì không? Chỗ này của tôi có trà xxx!”

Giang Chu khoát tay: “Cậu cả, ngài nói cho cháu biết trước, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Nhiếp Nghiễm Phát liếc Giang Chu một cái: “Cậu gọi cậu cả cũng nhanh nhỉ, ai là cậu cả của cậu?”

“Ngài là cậu cả của Tô Nam, vậy chẳng phải là cậu cả của cháu rồi sao?”

“Tô Nam nhà tôi đã nói rồi, con bé không có quan hệ gì với cậu cả, còn bảo cậu mau đi đi, đừng tìm con bé nữa.”

Giang Chu hơi sững sờ, lập tức trợn tròn mắt mà nhìn: “Cho nên ngài mới giả vờ là người qua đường, rồi cung cấp tình báo giả? Ngài đang chơi Mission Impossible à!”

Nhiếp Nghiễm Phát lườm một cái: “Cái gì gọi là tình báo giả, nơi này đúng là không có ai tên Tô Nam cả, tôi có nói láo đâu.”

“Ồ, là trò chơi ngôn ngữ à!”

“Bây giờ cậu hiểu rồi chứ? Tô Nam không muốn gặp cậu, cậu không nên lãng phí sức lực nữa, vẫn là về đi thôi.”

Giang Chu ngồi ngay ngắn: “Cậu cả, Tô Nam đã nói gì với ngài?”

Nhiếp Nghiễm Phát hơi cau mày, trầm ngâm một lát: “Nói là trong trường có một đứa con trai tên Giang Chu rất thích mình, con bé thấy quá phiền, cho nên trở về để trốn tên đó.”

“Gì cơ…?”

“Làm sao, cậu còn định không thừa nhận à?”

Khóe miệng Giang Chu giật giật,. cuối cùng cũng không thể phản bác: “Được rồi, e rằng tình hình là như vậy thật, nhưng cháu đi ngàn dặm xa xôi đến đây, không có công lao cũng có khổ lao, ngài … có thể nói cho cháu biết Tô Nam đang ở đâu không?”

Nhiếp Nghiễm Phát đặt chén nước trong tay xuống: “Không được!”

“Vì sao?”

“Tô Nam không muốn gặp cậu, người làm cậu như tôi đương nhiên phải ngăn cản cậu rồi, cậu còn muốn tôi chỉ đường cho cậu á, đừng hòng.”

Nhiếp Nghiễm Phát nói xong, lại nhìn Giang Chu với ánh mắt ghét bỏ.

Cái tên này thật sự là không biết xấu hổ.

Chẳng trách lại dây dưa đến mức Tô Nam phải tạm nghỉ học.

Giang Chu lập tức đáp trả: “Cậu cả, không thể nói như vậy được!”

“Vậy cậu nói cho tôi biết, phải nói như thế nào?”

Giang Chu trầm ngâm một lát: “Ngài cho rằng, thứ gì của một người là quan trọng nhất?”

Nhiếp Nghiễm Phát suy nghĩ một lát: “Tôi nghe chuyên gia trên ti vi nói là tâm mới là quan trọng nhất, vậy hẳn là tâm tình rồi.”

“Ngài nói không sai, tâm tình là thứ quan trọng nhất.”

“Rốt cuộc cậu đang muốn nói cái gì?”

Giang Chu nhìn Nhiếp Nghiễm Phát: “Ngài cảm thấy, từ khi Tô Nam trở về nhà, thì cô ấy có vui vẻ hơn không?’

“…”

Mấy lời này của Giang Chu làm Nhiếp Nghiễm Phát sửng sốt một chút.

Sau khi trở về nhà, cháu ngoại của mình có vui vẻ không?

Ông suy nghĩ một chút về tình hình gần đầy của Tô Nam.

Không đúng, không vui chút nào.

Mà đâu chỉ không vui!

Thậm chí còn bé còn muốn viết hai chữ khổ sở lên mặt nữa!

Giang Chu nhìn Nhiếp Nghiễm Phát, ánh mắt dần dần trở nên thâm thúy hơn: “Nếu như không vui… vậy cô ấy trốn tránh cháu để làm gì?”

Nhiếp Nghiễm Phát không khỏi cau mày chặt hơn vài phần: “Chuyện này cũng không có nghĩa là con bé sẽ vui vẻ khi nhìn thấy cậu, có lẽ con bé chỉ không muốn rời khỏi trường học thôi.”

“Cậu cả, nếu như cô ấy trốn tránh cháu liền không vui, vậy chứng tỏ cô ấy không phải thật sự muốn trốn cháu.”

“Nói bậy, chẳng lẽ tôi lại tin cậu mà không tin cháu gái mình à?”

Giang Chu nhịn không được mà vui vẻ.

Cậu cả quả nhiên là quá thành thật, chỉ nói mấy câu mà ông đã cắn câu rồi.

Hắn thích nhất là người khác đi theo nhịp điệu câu chuyện của mình.

Như vậy thì hắn có thể dẫn dắt ra một kết quả như ý muốn.

Đây chính là thiên phú của hắn, là thiên phú lần nào cũng đúng.

“Cậu…cậu cười cái gì?”

“Cậu cả, cháu không thuyết phục được cậu, cậu cũng không có cách thuyết phục được cháu rời đi, hay là chúng ta đánh cược đi nhé?”

Giang Chu vừa nói chuyện, vừa móc một điếu thuốc đưa qua.

Nhiếp Nghiễm Phát nhận lấy theo bản năng, lại châm lên hút hai hơi.

“Dù sao cũng đang nhàn rỗi, nói đi, cậu muốn đánh cược cái gì?”

“Bây giờ ngài gọi điện thoại cho Tô Nam, xem cô ấy phản ứng ra sao, ngài thấy thế nào?”

Nhiếp Nghiễm Phát bỗng nhiên cảnh giác: “Nhóc con, cậu muốn lừa tôi liên lạc với con bé?”

Giang Chu thở dài, ánh mắt có hơi bất đắc dĩ: “Dù cho ngài có liên hệ với Tô Nam, thì cháu cũng có thể tìm được cô ấy qua điện thoại sao?”

“Điều này cũng đúng…”

“Ngài nói là cháu đã đi rồi, để xem cô ấy sẽ vui vẻ hay là đau buồn, ngài thấy thế nào?”

Chương 652 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!