Nhiếp Nghiễm Phát trầm ngâm một lát: “Nếu như con bé thấy vui vẻ khi cậu đã rời đi thì sao?”
Giang Chu vỗ bắp đùi một cái: “Vậy thì cháu sẽ không nói hai lời, mà trực tiếp cút đi luôn, sau này cũng không đến nữa.”
“Vậy nếu con bé cảm thấy đau buồn thì sao?”
“Vậy chứng tỏ Tô Nam nói dối, cô ấy rất muốn gặp cháu, ngài phải nói cho cháu biết cô ấy đang ở đâu, bằng không thì cháu sẽ đập vỡ cửa kính nhà ngài.”
Nhiếp Nghiễm Phát trợn tròn mắt lên: “Con bà nó… cậu uy hiếp tôi?”
Giang Chu nhịn không được mà cười một tiếng: “Cháu nào dám uy hiếp cậu cả chứ, ngài là cậu cả, cháu tôn trọng ngài còn không kịp nữa là.”
“Tên nhóc nhà cậu, miệng lưỡi lợi hại lắm!”
“Vậy ý ngài thế nào?”
Nhiếp Nghiễm Phát móc một chiếc Nokia từ trong túi ra: “Đánh cược cũng được thôi, nhưng cậu phải giữ lời, nếu như Tô Nam thấy vui vẻ, thì cậu phải đi luôn.”
Giang Chu vô cùng tự tin mà gật đầu.
“Nếu cô ấy cảm thấy vui vẻ, cháu lập tức lượn luôn.”
“Được, vậy chúng ta thử một lần xem sao.”
“Mời ngài!”
Nhiếp Nghiễm Phát cầm điện thoại di động lên, vừa muốn gọi vào số của cháu gái, nhưng ngay sau đó lại để xuống.
Giang Chu nhìn thấy cảnh này, liền thấy hơi mờ mịt.
“Cậu cả, ngài làm sao vậy?”
“Chẳng may bị lộ tẩy thì làm sao bây giờ?”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Không có vấn đề, cháu sẽ gợi ý cho ngài.”
Nhiếp Nghiễm Phát trầm ngâm một chút: “Được, vậy tôi gọi thử xem.”
Tút tút tút.
Âm thanh tút tút vang lên tầm năm giây.
Sau đó, đối diện đã có âm thanh truyền ra: “Alo, cậu, cậu gọi cho cháu làm gì?”
Nhiếp Nghiễm Phát hắng giọng một cái: “Cậu vừa nhìn thấy Giang Chu, tên đó đi tìm cháu.”
Đối diện bỗng nhiên yên lặng, một lúc sau mới mở miệng: “Giang Chu… Giang Chu bây giờ đang ở đâu?”
“Đi rồi, bị cậu đuổi đi rồi.”
“Vậy Giang Chu có nói gì trước khi đi không?”
Nhiếp Nghiễm Phát nhìn về phía Giang Chu, lộ ra ánh mắt hỏi thăm.
Giang Chu chấm nước trà, viết vài chữ ở trên bàn đá.
Nói cho cô ấy biết, cháu rất nhớ cô ấy.
Giang Chu dùng ánh mắt để truyền tải ý nghĩ của mình.
Nhiếp Nghiễm Phát thản nhiên mở miệng: “Ồ, tên đó nói là muốn đi chết.”
“???”
Mặt Giang Chu đầy mờ mịt.
Con bà nó, cậu cả, ngài đang làm cái gì?
Có phải ngài xem phim ‘Tam thiên kim họ Hạ’ quá nhiều rồi không?
Mình là loại người muốn sống muốn chết đó sao?
Nhưng mà điều thần kỳ là.
Tuy câu trả lời này không đúng ý của Giang Chu lắm, nhưng hiệu quả của nó lại rất bất ngờ.
“Cậu cả, cậu nói thật hay giả vậy??!!”
“Ah… là thật!”
“Vậy sao cậu còn có thể để Giang Chu đí chứ, Giang Chu đi được bao lâu rồi?”
“Ah… mới… mới được một lúc.”
“Cậu mau đuổi theo Giang Chu đi, cháu không muốn Giang Chu chết!”
Giọng nói của Tô Nam bỗng nhiên trở nên vội vàng xao động, giữ điệu còn rất lo lắng.
Nhiếp Nghiễm Phát cũng nhận ra điều này, liền cảm thấy rất kỳ lạ.
Cháu gái của mình chê tên này phiền, vậy tại sao lại quan tâm đến tên này như vậy?
Rốt cuộc đám thanh niên này đang làm cái gì?
Giang Chu nghe thấy giọng nói trong điện thoại, đột nhiên lại cảm thấy không uổng công lái xe mấy tiếng đồng hồ.
Tuy rằng Tiểu Nam Nhi rất mạnh miệng, nhưng vẫn rất quan tâm mình.
Hắn nghĩ đến đây, liền vươn hai ngón tay, làm ra tư thế đi bộ bằng hai chân.
Nói cho cô ấy biết, cháu đã quay lại.
“Ồ, cậu thấy tên đó muốn đi… liền đánh gãy hai chân của tên đó rồi!”
Nhiếp Nghiễm Phát nói xong, còn nhìn Giang Chu với ánh mắt khó hiểu.
Giống như là đang hỏi, vì sao phải nói như vậy.
???
Mình cmn muốn nói như vậy sao?
Có thể ăn ý một chút không cậu cả.
Đám đặc công trên ti vi giao tiếp bằng thủ thế rất thuận lợi mà, tại sao đến lượt chúng ta lại chênh lệch lớn như vậy chứ?
Cậu nói như vậy, có ngu xuẩn mới không biết là chúng ta đang giở trò!
Quả nhiên, Nhiếp Nghiễm Phát vừa dứt lời, giọng nói của Tô Nam lập tức trở nên lạnh nhạt.
“Cậu cả, cậu nói thật đi, Giang Chu đâu rồi?”
Nhiếp Nghiễm Phát bỗng nhiên khẩn trương: “Tên đó… tên đó đang bò trên mặt đất, không có chân nên chỉ có thể bò!”
Tô Nam cười nhạt: “Vậy tại sao cháu không nghe thấy Giang Chu kêu gào khóc lóc?”
“Ồ, chuyện này… có thể là tên đó tương đối … kiên cường, đúng thế, tương đối kiên cương!”
“Cậu cả, cháu là cháu gái của cậu mà, thế mà cậu lại bắt tay với Giang Chu để lừa gạt cháu!”
Nhiếp Nghiễm Phát hung dữ nhìn Giang Chu: “Đều cmn tại cậu, tôi biết ngay là tên nhóc nhà cậu không phải thứ tốt mà.”
Giang Chu cũng không dong dài, trực tiếp đưa tay cướp điện thoại: “Tô Nam, chúng tìm chỗ nói chuyện đi!”
“Không nói chuyện, anh đã đáp ứng là không tìm tôi rồi mà, anh không giữ lời.”
“Tôi đến đây là vì lo lắng cho cô.”
Tô Nam hừ một tiếng: “Tôi mới không cần anh lo lắng.”
Giang Chu yên lặng một lát: “Vậy tôi chỉ có thể bắt cóc cậu của cô, nếu như cô không đến thì tôi sẽ giết con tin!”
“???”
Cậu cả nghe vậy liền trợn tròn mắt lên.
Đậu xanh rau muống…
Chương 653 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]