Tô Nam liền nói: “Tôi không muốn gặp anh!”
Tút tút tút.
Một trận âm thanh tút tút tút đã vang lên.
Giang Chu giơ điện thoại di động, không nhịn được mà thở dài.
Tại sao Tô Nam lại kiên quyết như vậy chứ?
Chẳng lẽ ngoại trừ những gì Hoàng Kỳ phân tích ra, thì Tô Nam còn có những chuyện khác sao?
“Trả điện thoại di động lại cho tôi!” Nhiếp Nghiễm Phát tràn đầy cảnh giác: “Tô Nam nhà chúng tôi đã nói là không muốn gặp cậu rồi, cậu đi nhanh lên.”
Giang Chu giật mình tỉnh táo lại: “Cậu cả, có phải ngài đã quên chúng ta vừa mới đánh cược không?”
“Hả?”
“Chúng ta đã nói rồi, nếu Tô Nam vui vẻ thì cháu sẽ đi ngay, Tô Nam không vui thì ngài phải dẫn cháu đi tìm cô ấy.”
Nhiếp Nghiễm Phát bỗng nhiên ý thức được mình bị rơi vào bẫy: “Cậu cố ý?!”
Giang Chu có chút bất đắc dĩ: “Đây hoàn toàn là vì chúng ta không có chút ăn ý nào, được chứ?”
“…”
“Cậu cả, ngài là trưởng bối, ngài sẽ không nói mà không giữ lời đấy chứ?”
Nhiếp Nghiễm Phát nhớ lại thái độ của Tô Nam ở trong điện thoại, ông yên lặng một lúc lâu, sau đó mở miệng: “Rốt cuộc cậu và cháu gái của tôi có quan hệ gì?”
Giang Chu liếm bờ môi khô khốc: “Cháu… cháu cũng không biết.”
Chẳng mấy chốc, mặt trời đã ngã về tây.
Bầu trời u ám từ từ che khuất tất cả ánh sáng.
Những con đường trong thành phố Hà Châu đều đã lên đèn.
Một cột hai ngọn đèn, tất cả đều liên miên thành một đường.
Tô Nam rời khỏi khu nhà, bắt dầu đi dạo ở vườn cây trong khu nhà.
Tâm trạng của nàng không tốt lắm, giống như bầu trời đêm u ám này vậy.
Âm u không rõ, không nhìn thấy dù chỉ là nửa ngôi sao.
Đi một lát, nàng bỗng nhiên lại cảm thấy rất phiền muộn.
Vì vậy, nàng liền ngồi xuống ghế dài bên đường, ngơ ngác nhìn những cặp tình nhân đi qua đi lại.
Tại sao lại như vậy chứ?
Khi mình đẩy cánh cửa đó ra, rõ ràng chỉ là vì muốn đi làm thêm.
Giang Chu trả lương cũng khá cao.
Tuy luôn thích nói vài câu chiếm tiện nghi, nhưng con người vẫn rất tốt.
Mình đàng hoàng đi làm kiếm tiền thì tốt rồi, tại sao lại thích Giang Chu chứ?
Khiến cho bây giờ còn không dám đi học, công việc cũng phải bỏ.
Chẳng lẽ chuyện tình cảm thật sự không thể khống chế sao?
Rõ ràng là người ta đã có bạn gái rồi, hơn nữa còn không chỉ là một người!
Cái tên cặn bã nam Vương Bát Đản chó má này!
Nếu như cha mà biết chuyện này, có lẽ sẽ cảm thấy rất mất mặt.
Dù sao tao ngộ của mình cũng không khác với người họ hàng xa Nhã Lan kia là mấy.”
Chị Nhã Lan cũng thích một người đàn ông có gia đình, còn mang thai con của người ta.
Đến bây giờ thì cả ngày bị người ta nói ra nói ra vào.
Hơn nữa, còn làm cho người nhà không ngóc đầu lên được.
Cả đời này của cha, luôn quan tâm đến danh tiếng nhất.
Nếu như cha biết mình thích người đã có nhiều bạn gái, có lẽ cũng sẽ tức đến vỡ mũi mất.
Tô Nam nghĩ đến cảnh cha tức đến vỡ mũi, lại nhịn không được mà cười thành tiếng.
Nhưng nụ cười của nàng, từ từ lại biến thành cười khổ sở.
Chuyện này, đã sai từ lúc ban đầu rồi!
Bản thân mình không nên nhảy múa cho Giang Chu xem!
Đừng nói là hai người họ, dù tùy tiện tìm một nam một nữ đến, cho hai người sống chung một năm rưỡi, ngày ngày nữ còn nhảy múa cho nam xem.
Nói không có chuyện gì thì sẽ không có ai tin!
“Tô Nam ơi Tô Nam, tên boss khốn khiếp kia có gì tốt chứ?”
“Mày là chưa từng ăn qua hay là chưa từng gặp qua, mà lại bị mê mất hồn vía chứ!”
“Mày nhịn lâu như vậy rồi, còn cho là mình đã quen rồi, kết quả vừa nghe thấy giọng nói đó là lại không nhịn được rồi.”
“Ghê tởm!”
“Không có kiên định!”
Tô Nam lẩm bẩm lầu bầu, nhịn không được mà có chút ghét bỏ bản thân mình.
Chuyện đến nước này, nàng cũng không biết quyết định của mình là đúng hay sai.
Nàng chạy trốn.
Bởi vì không thể khống chế được cỗ tình cảm đang dâng trào kia, cho nên dứt khoát không gặp Giang Chu nữa.
Nhưng loại chuyện như tình cảm này, không phải chạy trốn là có thể giải quyết được.
Nhất là thời gian càng lâu, thì nàng sẽ cảm thấy thế giới này càng u ám hơn, sẽ cảm thấy không có hứng thú với chuyện gì nữa, cũng sẽ không thấy phấn chấn với tất cả mọi chuyên nữa.
Khi ăn cơm, rõ ràng là đã gắp thức ăn lên, nhưng căn bản lại không biết nhét vào miệng.
Tô Nam thở dài, vẫn nhịn không được mà lấy điện thoại di động ra, mở khung chat của Giang Chu ra.
“Tôi nhớ anh!”
Nàng đánh mấy chữ này xong, lập tức lại dùng ngón tay xóa bỏ luôn.
Trời ạ!
Tại sao mình có thể nói nói mấy lời này chứ?!
Dù cho trước khi chạy trốn, thì quan hệ của hai người bọn họ cũng không đến trình độ này mà!
Không thể nói như vậy!
Tuyệt đối không thể…
Một lúc lâu sau, ngón tay ngọc nhẹ nhàng gõ chữ.
Khung chat trống rỗng liền xuất hiện mấy chữ một lần nữa.
“Anh đang ở đâu?”
Ánh mắt Tô Nam hơi do dự, còn nhịn không được mà cắn móng tay.
Nói như vậy chắc sẽ không có vấn đề gì nhỉ.
Chương 654 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]