Nhưng mà… đối với nàng mà nói, cái tin nhắn này có thể sẽ trở thành một cái van.
Chỉ cần gửi tin nhắn này, thì cái van cũng bị mở ra.
Tất cả những thứ tích lũy dưới đáy lòng cũng sẽ bắt đầu tràn ra ngoài.
Đến khi đó, dù mình có lừa gạt bản thân thế nào cũng vô dụng.
Một tiểu Mị Ma có cánh mặc váy Lolita hệ hắc ám màu hồng đang kêu gào: “Gửi đi, chỉ là một tin hắn mà thôi, do dự cái gì chứ? Mày còn là Tô Nam sao? Một tên boss khốn khiếp thì có gì mà phải sợ! Cùng lắm thì cường bạo tên đó là được!”
Một tiểu Thiên Sứ có cánh và vầng sáng óng ánh mặc váy Lolita dễ thương đang cảnh báo: “Đừng gửi, nếu như gửi, vậy tất cả những cố gắng bấy lâu nay sẽ uổng phí mất, sẽ không còn thuốc chữa nữa, tên đó đã có bạn gái rồi đấy!”
…
Tô Nam yên lặng một lát, không biết nên nói gì cho phải.
Nàng chỉ có thể nghiêm túc nhìn hai người tí hon ở trước mặt bắt đầu đánh nhau, hy vọng hai nàng có thể đánh ra kết quả.
“Cô nói nhảm cái gì, cô cho rằng không gửi thì có thể làm như chưa có chuyện gì xảy ra à?”
“Không gửi liền còn có đường lui, chẳng qua chỉ khó chịu một thời gian mà thôi!”
“Chó má, đó chỉ là lừa mình dối người mà thôi, trước kia ăn kẹo mút mà tên đó ăn rồi, không phải cô cũng rất vui vẻ sao?”
“Tôi… tôi chỉ là thích đồ ngọt thôi!”
“Phi, thích đồ ngọt thì đi mua cái mới đi, còn tưởng Tiểu Thiên Sứ là thứ tốt, không ngờ cũng là một con bitch trong ngoài không đồng nhất.”
“Cô mới là Bitch, đồ bitch từ địa ngục đi ra này, nếu như không phải cô khiêu vũ cho Giang Chu xem, thì chuyện sẽ đến nước này sao?”
Tiểu Mị Ma xắn tay áo lên, xông qua: “Khiêu vũ thì làm sao vậy? Đó chắc là do tên kia thấy tôi xinh đẹp nên mới thích tôi, tại sao cô cũng thích tên đó?!”
Tiểu Thiên Sử nghe thấy câu này liền bối rối.
Đúng vậy nha, mình khiêu vũ đẹp như vậy, chắc chắn tên đó sẽ thích mình.
Nhưng tại sao mình lại thích tên đó chứ?
Tiểu Thiên Sứ bỗng nhiên trở nên không tự tin: “Trời ạ, làm sao mình lại thích tên đó…”
“Đến bây giờ mà tôi vẫn không hiểu vì sao cô lại thích tên đó, chạy trốn thì lại nhanh hơn tất cả!”
“Tôi… tôi chỉ là nhất thời hồ đồ!”
Tiểu Mị Ma thắt cổ của Tiểu Thiên Sứ: “Cô đã không biết, vậy tôi nói cho cô biết!”
Tiểu Thiên Sư giùng giằng: “Cô nói đều là giả, tôi không nghe, tôi không nghe!”
“Tên đó nói cô dễ thường, tên đó khen cô nhảy múa đẹp, tên đó mua váy cho cô, tên đó nói mình cần cô, tên đó nói cô là nhân tiên tốt nhất, tên đó biết cô thích tiền liền tặng thẻ mua sắm cho cô, cứ có ngày lễ là tên đó tặng quà cho cô, tên đó lái xe ngàn dặm xa xôi đến đây tìm cô, tên đó nói cô muốn tham ô công quỹ cũng không sao, tên đó chỉ có thể đánh mông cô…!”
“…”
Một lúc lâu sau, hai người tí hôn đánh đến mệt.
Vì vậy, một người ngồi xuống bả vai trái của Tô Nam, một người ngồi xuống bả vai phải.
“Tên đó cưng chiều cô như vậy, cô thích cũng không có gì kỳ lạ…”
Tiểu Mị Ma lấy tay chống đầu gối, lắc lắc đôi chân nhỏ trắng và trơn bóng như ngọc.
Ánh mắt của nàng rất ngạo kiều, chỉ là trong tròng mắt lại tràn ngập ai oán.
Tô Nam nhìn Tiểu Mị Ma, hàng mi tinh tế hơi run lên.
Nàng biết, những lời Tiểu Mị Ma nói đều là thật.
Bởi vì đó vốn là suy nghĩ trong lòng nàng.
Một lúc lâu sau, bóng đêm càng ngày càng mông lung hơn.
Tô Nam thở dài, cầm điện thoại di động lên nhìn thoáng qua.
Hả?
Khoan đã…
Tô Nam chợt trợn tròn mắt lên.
Đây là thế nào?
Vì sao câu ‘anh đang ở đâu’ kia lại bị gửi đi rồi?
Nàng còn chưa nghĩ ra là có nên gửi hay không mà!
Tô Nam yên lặng một lát, bỗng nhiên quay đùa nhìn về phía bả vai trái của mình.
“Con bé chết tiệt này, lại dám len lút gửi tin nhắn quá?!”
Tiểu Mị Ma bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút vô tội: “Rõ ràng tôi chính là cô, chính cô muốn gửi, tôi cũng hết cách mà?”
Tiểu Thiên Sứ nghe vậy liền thở dài: “Được rồi, xem ra tôi lại thua rồi!”
“Cô chưa bao giờ thắng mà!”
“Đây chẳng phải là do nàng không kiên định sao!”
Vừa dứt lời, Tiểu Mị Ma và Tiểu Thiên Sứ liền đứng dậy, rồi bỗng nhiên biến mất tăm.
Cùng lúc đó, điện thoại di động của Tô Nam kêu lên vài tiếng Tinh Tinh.
“Tôi ở nơi mà cô chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy tôi!”
“Nói bậy!”
“không tin đúng không? Được rồi, chúng ta đánh cược nhé, thế nào?”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng, tỏ vẻ rất ngạo kiều.
Nhưng chính nàng cũng không nhận ra, hai hàng lông mày đang cau chặt đã giãn ra.
“Anh muốn đánh cược cái gì?”
“Nếu như tôi đang ở nơi mà cô quay đầu lại liền có thể nhìn thấy, vậy cô phải gọi ba ba.”
“…”
Tô Nam nhìn thấy hàng chữ này, trong lòng bỗng nhiên thấy rất luống cuống.
Nàng vội vàng quay đầu lại, nhìn thoáng qua phía sau lưng mình một chút.
Đó là lối vào của vườn cây trong khu chung cư.
Lúc nãy có một ông lão ngồi ở đó, bây giờ thì lại không có ai cả.
Hừ!
Chỉ biết làm mình sợ!
Còn quay người là có thể nhìn thấy, tưởng Tô Nam mình nhát gan thế sao?
~~~~~~~~~
Đầu tháng sau rảnh sẽ bạo chương
Hy vọng ae đề cử hoặc cho KP
Chương 655 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]