“Được, cược thì cược, vậy nếu anh không ở đó thì sao?”
“Nếu như tôi không ở đó, vậy tôi sẽ không làm phiền cô nữa.”
“…”
“Có đánh cược hay không?”
“Không nên không nên, tôi không thích cái hình phạt này!”
“Được, vậy cô nói một cái hình phạt khác đi!”
“Nếu như tôi quay lại mà không nhìn thấy anh, vậy sau này anh gặp tôi thì phải gọi tôi là chị.”
“Cô gọi tôi là ba ba, tôi gọi cô là chị, như vậy có phải sai thế hệ rồi không?”
“Anh không thể ở sau lưng tôi được, cho nên tôi không thể nào thua được, vì sao phải gọi anh là ba ba?”
“Trước kia cô đã gọi rồi, cô quên à?”
“Không cho phép nói đến chuyện đó, khi đó là do tôi ấm đầu thôi! Icon quả bom/ quả bom/ quả bom!”
“Được, vậy cô quay người nhìn đi!”
Tô Nam nhìn thấy mấy lời này, trong lòng bỗng nhiên bắt đầu trở nên khẩn trương hơn.
Rõ ràng là nàng đã xác nhận sau lưng không có ai rồi, nhưng vẫn nhịn không được mà cảm thấy chờ mong.
Nếu như Giang Chu thật sự đột nhiên xuất hiện thì sao?
Bước đi chậm rãi, xuyên qua lối đi bộ, mang theo nụ cười đến trước mặt mình.
Thình thịch thình thịch!
Chỉ mới nghĩ như vậy thôi, trái tim nhỏ của Tô Nam đã không tự chủ được mà bắt đầu nhảy loạn nhịp.
Nhưng sau khi nàng quay người, hình ảnh nàng mong chờ vẫn không xuất hiện.
Lối vào vườn cây vẫn không có một bóng người như cũ.
“Uổng công mong chờ…”
“Hả? Không đúng!”
“Mình tạm nghỉ học là vì trốn tránh Giang Chu mà!”
“Rốt cuộc… rốt cuộc mình chờ mong cái gì chứ!”
Tô Nam hung hăng phàn nàn bản thân mình, nhưng lại không che giấu được nổi thất vọng.
Thật ra thì khoảng khắc nàng quay người lại, nàng thật sự hy vọng Giang Chu sẽ xuất hiện.
Thậm chí còn nghĩ rằng…
Nếu như Giang Chu thật sự xuất hiện, vậy mình liền dứt khoát đi với Giang Chu luôn!
Nhưng ảo tưởng chính là ảo tưởng, ảo tưởng luôn luôn không phải là hiện thực.
Leng keng leng keng.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Nam bỗng nhiên bắt đầu rung động.
Điện báo không có tên, nhưng rất rõ ràng là dãy số của Giang Chu.
Nàng vẫn luôn nhớ kỹ cái dãy số điện thoại này.
Nhưng… làm sao Giang Chu lại biết số điện thoại mới của mình?
“Alo?”
“Alo cái gì, gọi ba ba!”
Tô Nam lập tức hừ một tiếng: “Tôi quay người rồi, không nhìn thấy anh, nên anh phải gọi tôi là chị mới đúng!”
Nàng vừa dứt lời, chỉ nghe thấy tiếng cười của Giang Chu truyền ra từ ống nghe.
“Tôi không nói mình ở mặt đất mà, cô không thể nhìn kỹ một chút à?”
“Vậy anh còn có thể ở trên trời à?”
“Như vậy đi, cô lại quay người một lần nữa xem.”
Tô Nam quay người, vẫn không nhìn thấy bóng người: “Sau đó thì sao?”
“Ngẩng đầu.”
“…”
Trên một cái ban công ở tầng ba.
Dưới ánh đèn mềm mại, có một người trẻ tuổi đang đút tay vào túi quần.
Trên mặt người này còn mang một biểu cảm như cười như không, nhìn qua có vẻ vô cùng quen thuộc.
Tô Nam bỗng nhiên trợn tròn mắt: “Anh… tại sao anh lại ở ban công nhà tôi?!”
“Tôi nói mình là bạn của cô, cha mẹ cô liền mời tôi vào nhà ngồi chơi một chút.”
“Anh… anh mau xuống đây đi!”
Giang Chu nhìn vai: “Cha mẹ cô rất hiền hòa, tôi vẫn còn muốn ở đây thêm chút nữa.”
Tô Nam tức giận muốn giậm chân: “Nhanh xuống đây, bằng không thì tôi sẽ không để ý đến anh nữa!”
“Cô vốn đã định không để ý đến tôi rồi mà, không phải sao?”
“Ai bảo thế, chẳng qua là tôi muốn trở về nghỉ ngơi một thời gian thôi.”
Giang Chu nhìn từ trên ban công xuống dưới: “Nếu như chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, vậy tại sao không trả lời tin nhắn của tôi, tại sao không nhận điện thoại của tôi?”
Tô Nam yên lặng một lát, dùng âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy để nói: “Rõ ràng là vì anh cho nên lòng tôi mới loạn…”
“Cái gì?”
“Không có gì, boss khốn khiếp, anh mau xuống đây đi!”
“Được rồi, tôi xuống luôn đây, chờ tôi một chút!”
Tô Nam cúp điện thoại, thở phì phò mà nhìn cổng tòa nhà.
Cái tên này không nói tiếng nào mà đã đến rồi.
Lại còn chạy đến nhà mình nữa.
Làm sao tên này to gan thế không biết!
Mình phải giải thích quan hệ của mình với Giang Chu cho cha mẹ thế nào đây?
Có điều, tại sao Giang Chu lại biết địa chỉ nhà mình?
Cậu cả… không thể nào!
Làm sao cậu cả có thể đầu hàng dễ dàng như vậy được chứ!
Đúng lúc này, có tiếng bước chân truyền đến.
Cộc cộc cộc.
Không nhanh không chậm, nghe có vẻ như có chút dương dương tự đắc.
Cùng lúc đó, đèn hành lang trên tầng hai liền sáng lên, sau đó chính là tầng một.
Cuối cùng, đèn trước cửa tòa nhà liền sáng lên.
Từng bước từng bước một, bóng dáng cao lớn của Giang Chu đã xuất hiện, từ từ đi về phía nàng.
Tô Nam nhìn chằm chằm vào Giang Chu một lát, đột nhiên lại cảm thấy hơi tức giận.
“Tôi đã nói là không cho anh đến rồi, anh còn len lút đến nữa!”
“Đến thì đến đi, vì sao lại bắt cóc cậu cả của tôi nữa!”
“Tôi chỉ muốn yên tĩnh một chút, anh cần gì phải đi ngàn dặm xa xôi đến tìm tôi.”
“Tôi… ô ô!”
“Ô…Ô …!”
Chương 656 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]