Dưới đèn đường ấm áp trong vườn cây.
Chiếu nghiêng xuống cánh cổng, tạo thành một vòng tròn mông lung.
Tô Nam đứng tại chỗ, miệng lưỡi vẫn đang rất sắc bén.
Đây chính là thái độ mà nàng thích dùng khi đối mặt với Giang Chu.
Nó có thể che giấu tình cảm của nàng đối với Giang Chu., còn có thể nói nhiều hơn vài câu với Giang Chu.
Nhưng lần này, đúng là nàng đã tính sai.
Bởi vì Giang Chu không nói nhảm một câu nào, mà chỉ trực tiếp đi qua kéo nàng vào lòng.
Thái độ của hắn rất kiêu ngạo, động tác rất bá đạo.
Không có chỗ thương lượng, càng không cho phép phản kháng.
Ngay sau đó, cái miệng nhỏ nhắn của nàng đã bị chặn lại.
Ngạo kiều cái gì, mạnh miệng cái gì…
Tất cả đều bị cắt đứt.
Ông đây không cho cô nói tiếng người.
Vậy thì cô sẽ không được nói lời nào!
Giờ phút này, trong đầu của Giang Chu chỉ còn mỗi cái suy nghĩ đó.
Chụt chụt chụt- - -
Chịt chịt chịt - - -
Hành động này trực tiếp làm cho Tô Nam bối rối.
Hai mắt của nàng trợn tròn, gò má đã biến thành đỏ bừng.
Ngay cả phản ứng cũng hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Nàng chỉ cảm thấy đầu óc mình trống rỗng.
Tại sao lại như vậy…
Tại sao lại như vậy…
Tại sao Giang Chu có thể …
Rõ ràng chỉ là sếp và nhân viên…
Không nên không nền, rõ ràng không nên nên đáp lại…
Tô Nam thẹn thùng đến mức bắt đầu giãy dụa.
Nhưng không giãy dụa đưuọc vài cái, nàng liền nhịn không được mà nhắm mắt lại.
Lúc này, tất cả nỗi lòng mà nàng đang kiềm nén đều đã nổ tung, khiến cho nàng luân hãm vào trong ôn nhu của tên boss khốn khiếp này.
Bóng đem lặng lẽ.
Chỉ có hai người trong lòng đều có đối phương đang ngươi đi ta đến.
Tô Nam chưa bao giờ yêu đương.
Mối tình đầu của nàng chính là Giang Chu.
Mà cái tình cảm này là nảy sinh từ trong mông lung và lặng lẽ.
Giống như nụ hôn đầu tiên của nàng, cả hai đều là giật mình tỉnh dậy thì chuyện đã rồi.
Nhưng mà nàng thích.
Nàng… nàng có chút không nỡ nhả ra.
Mặc dù phần ôn nhu này làm cho nàng sợ hãi, nhưng cũng là thứ mà nàng khát vọng từ lâu.
Suy nghĩ của mỗi người đều đang thay đổi từng giây từng phút.
Giờ phút này, tình cảm của nàng đã chiến thắng lý trí.
Tương đương với Tiểu Mị Ma chiến thắng Tiểu Thiên Sứ.
“Ô…”
Hai mươi phút sau, hai người mới từ từ tách ra.
Tô Nam khiếp nhược mà ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt của Giang Chu còn sáng hơn cả đèn đường.
Hắn còn đang cười như không cười mà nhìn bản thân mình.
Cái ánh mắt này làm cho nàng không khỏi thấy hơi xấu hổ.
“Tại sao anh lại như vậy, tôi là nhân viên của anh, không phải là… của anh!”
“Ô…!”
Giang Chu cúi người, lại ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của nàng một lần nữa.
Có người nói, không có chuyện gì mà một bữa xiên nướng không giải quyết được.
Nếu có, vậy thì hai bữa.
Mà đối với nam nữ yêu thích lẫn nhau mà nói, những lời này cũng có thể áp dụng được.
Không có chuyện gì là một trận chụt chụt không thể giải quyết được.
Nếu có, vậy thì hai trận.
Ba mươi phút sau, chung quanh lặng yên không một tiếng động.
Dưới cổng lối vào vườn cây có một con chó hoang, nó đang tràn đầy phấn khởi mà ngồi xem phim.
Trận thứ hai bỗng nhiên kết thúc.
Tô Nam cũng đã ăn no.
Lần này nàng đã có kinh nghiệm, không còn dám đóng vai cô bé có miệng lưỡi sắc bén nữa.
Chỉ là ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Giang Chu, ánh mắt đã có thể thấm ra nước, còn xinh đẹp hơn cả những ngôi sao trên trời.
Giang Chu lấy tay vuốt mái tóc dài của nàng, nhẹ nhàng mở miệng: “Muỗi khu chung cư này thật cmn nhiều, vì sao chỉ cắn mình tôi mà không cắn cô?”
Tô Nam hơi xấu hổ, không dám nói lời nào: “Tôi… tôi không biết nữa…”
Giang Chu đưa tay nâng cằm của nàng lên: “Cô trốn đi, trốn nữa đi, xem tôi có thể tìm được cô không?”
“Anh bắt nạt tôi, tôi đã trốn về nhà rồi, anh còn chạy đến tận cửa để bắt nạt tôi…”
“Cô cho rằng ai tôi cũng bắt nạt sao? Tại sao tôi lại không đi bắt nạt người khác?”
Tô Nam tựa vào trong ngực Giang Chu, nhẹ nhàng thở hổn hển, thuận tiện lau miệng: “Tôi biết làm sao được …”
Giang Chu nhẹ nhàng nhếch mép lên: “Hiện giờ cô đã thừa nhận chưa, tôi đã thắng vụ cược đó, đã đến lúc cô thực hiện lời hứa rồi.”
“Ba ba…”
“Cái gì? Nói to lên một chút, tôi không nghe thấy.”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng: “Ba ba… tôi sai rồi!”
Giang Chu nhịn không được mà ôm chặt nàng hơn một chút: “Sau này đừng chạy nữa, nếu không phải cậu cả của cô diễn quá tệ, thì bây giờ tôi đã rời khỏi Hà Châu rồi.”
“Tôi…tôi vốn không muốn trốn mà!”
“Còn ngụy biện à?”
Tô Nam nhẹ nhàng ngẩng đầu lên: “Tôi lớn hơn anh một tuổi, là đàn chị của anh đấy!”
Giang Chu hứ một tiếng: “Nhưng chúng ta chỉ hơn nhau vài tháng thôi, cô đừng hòng chiếm tiện nghi của tôi!”
“Không phải, tôi chỉ là nghĩ… nếu như tôi tạm nghỉ học nửa năm, vậy tương lai có thể tốt nghiệp cùng nhau rồi.”
Chương 657 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]