Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 658: CHƯƠNG 658: MUỐN NÓI VỚI ANH MỘT CÂU: EM NHỚ ANH! (2)

Ánh mắt Giang Chu bỗng nhiên trở nên mềm mại hơn vài phần: “Ý của cô là, từ xưa đến giờ, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ rời khỏi tôi?”

Tô Nam nhẹ nhàng thở dốc, giọng nói còn mang theo vẻ hờn dỗi: “Tôi đã nói rõ ràng rồi, tôi chỉ muốn trở về nhà yên tĩnh một thời gian thôi.”

“Đậu xanh, sao cô không nói sớm, tỉnh táo lại đi, tôi về trước đây!”

“Anh…”

“Được rồi, đùa thôi mà, đừng làm ra vẻ không nỡ như vậy chứ.”

“Tôi mới không thèm.”

Giang Chu mỉm cười, kéo nàng ngồi xuống ghế dài, để cho nàng ngồi lên đùi của mình.

Sau đó tiến lên, lại ngăn chặn miệng của nàng.

Hình như con gái cũng có thiên phú ở phương diện này.

Mặc dù Tô Nam chưa từng yêu đương qua, cũng chưa nhìn thấy nhiều heo chạy.

Nhưng lúc này, nàng rất tự nhiên mà ôm lấy cổ của Giang Chu.

Chờ đến khi hai người tách ra, nàng lại thân mật mà dựa vào vai của Giang Chu, nội tâm là một mảnh ngượng ngùng.

Vừa rồi bị Giang Chu chụt chụt ba trận, bây giờ lại bị Giang Chu ôm lấy.

Tiểu Nam Nhi phát hiện ra, thân thể của mình như đã nhũn ra rồi.

Trước nàng cũng từng trêu chọc, từng nói là muốn ngồi ở trên đùi của Giang Chu trong văn phòng.

Kết quả hay lắm, nàng vừa ngồi một lúc liền không đứng dậy nổi.

“Sau này còn dám trốn không?”

“Không trốn nữa.”

“Thật không?”

“Ừm, dù sao trốn cũng bị anh bắt được, còn… còn bị bắt nạt nữa!”

Giang Chu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên: “Tô Nam, cô rất thích tôi đúng không? Hơn nữa còn là rất rất rất… thích?”

Gò má vừa khôi phục bình thường của Tô Nam lại đỏ ửng lên: “Tôi… tôi không có!”

“Đánh rắm, cô cho rằng ông đây là thằng ngu à?”

“Xin lỗi, tôi không cố ý …”

“Thích một người thì có gì mà phải xin lỗi, tôi còn vui vẻ nữa kìa.”

Tô Nam yên lặng một lát, giọng nói hơi run rẩy: “Không phải anh đang dỗ dành tôi đấy chứ?”

Giang Chu lắc đầu: “Trước kia chúng ta ở cùng nhau đều là bận rộn công việc, tôi khá trì độn ở trên phương diện này, cho nên không phát hiện kịp thời, chờ đến khi xác định, thì phát hiện cô đã trốn rồi.”

“Tôi đã nói là không phải trốn…”

“Mặc kệ là có đúng hay không, cô để cho tôi bắt được cô, vậy cũng không khác gì chạy trốn cả.”

Biểu cảm của Tô Nam có hơi ủy khuất: “Chỉ là tôi không biết nên làm gì bây giờ.”

Giang Chu xoa xoa tóc của nàng: “Không biết phải làm gì thì liền giao cho tôi đi!”

“Ừm!”

“Còn muốn nói với tôi cái gì không?”

“Em rất nhớ anh!”

Tiểu Nam Nhi trước kia.

Nói tới nói lui cũng chỉ là miệng lưỡi bén nhọn.

Không phải muốn từ chức thì là muốn tham ô công quỹ.

Hầu như không có khi nào là mềm mại đáng yêu như bây giờ.

Cho nên, cái câu “em rất nhớ anh” này, đã làm cho Giang Chu thấy hơi xấu hổ.

“Sao lại nói thật lòng rồi?”

Tiểu Nam Nhi có hơi xấu hổ mà hừ một tiếng: “Em đã bị anh hôn rồi!”

Giang Chu lộ ra ánh mắt khó tin: “Đơn giản như vậy mà có thể để em nói thật lòng rồi? Vậy sao em không nói sớm, nói sớm thì anh đã hôn em từ lâu rồi!”

“Anh…anh cút đi, trước đây em lại chưa từng hôn qua!”

“Hiện giờ đã thử rồi, có thích không?”

Tiểu Nam Nhi ngốc ngơ ngác nhìn Giang Chu: “Thích gì?”

Giang Chu véo véo gương mặt của nàng: “Đương nhiên là hôn môi rồi.”

“Nào có ai hỏi con gái vấn đề này, chẳng lẽ em còn có thể nói không thích?”

“Mới thẳng thắn được không đến một giây, lại trở về như cũ rồi à?”

Tô Nam bị Giang Chu nói như vậy, nhất thời chột dạ cúi đầu: “Thật ra thì… rất thích!”

Giang Chu xoa xoa tóc của nàng: “Vậy lại đến một lần? Thời gian lâu một chút.”

“Không… không muốn.”

“Vì sao?”

Tô Nam nhịn không được mà nhìn lên ban công tầng ba: “Đây là bên dưới nhà em, chẳng may cha mẹ em nhìn thấy thì làm sao bây giờ?”

Giang Chu yêu thương mà ôm nàng chặt hơn một chút: “Em cũng đã hai mươi tuổi rồi, trong một mối quan hệ không phải là rất bình thường sao?”

“Nhưng mà…”

“Đừng nhưng mà, do dự sẽ bại trận, ngoan, mau nhắm mắt lại.”

Sắc mặt Tô Nam đỏ ửng, tay chân luống cuống muốn tránh ra.

Nhưng khi thấy Giang Chu càng ngày càng gần, ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại nhắm nghiền mắt lại.

Không được không được, thật sự là quá thích mà…

Tô Nam ơi Tô Nam, mày thật sự là không kiên định chút nào!

Mày có nhớ lúc đó mày chỉ muốn làm thêm thôi hay không.

Kết quả… kết quả lại kéo cả bản thân mình vào!

“Ô ô…”

Lúc này, trong vườn cây vắng vẻ không một tiếng động.

Thỉnh thoảng lại có những cơn gió đêm thổi qua, vén những sợi tóc của Tô Nam lên.

Đèn đường không có sáng mà cũng không quá tối, vừa hay lại tô đậm bầu không khí ám muội này.

Tô Nam chậm rãi đáp lại Giang Chu, ánh mắt từng bước từng bước trở nên mê ly.

Đại khái là hơn 20 phút sau.

Mặt Tiểu Nam Nhi bỗng nhiên lại đỏ hơn vài phần, vòng eo tinh tế nhịn không được mà bắt đầu vặn vẹo.

“Không… không hôn nữa.”

“Hả?”

Chương 658 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!