Cuối tháng mười, thời tiết từ từ lạnh hơn.
Sau khi trở về từ Lâm Giang, Giang Chu vẫn luôn sáng tác cuốn sách ‘Chiến tranh Internet’ của mình.
Hắn cũng lợi dụng thân phận người trọng sinh, để viết những dự đoán về tương lai của mình vào trong sách.
Dĩ nhiên, chỉ có một phần nhỏ trong số những dự đoán này là đáng tin.
Hơn nữa, cái bộ phận đáng tin này cũng tương đối mơ hồ.
Trọng sinh là ưu thế lớn nhất của hắn khi đối mặtt với thế giới này.
Hắn sẽ không hào phóng đến mức tuyên truyền chiều hướng của tương lai cho tất cả mọi người biết.
“Vũ Đình, chuyển báo cáo của Tụ Mỹ gần đây cho tôi xem.”
“Được rồi sếp, đã gửi đến hòm thư của ngài.”
Giang Chu mở hòm thư ra xem, dùng một tay sờ cằm, bắt đầu xem xét cẩn thận.
Hôm nay, tiếng tăm của Tụ Mỹ đã rớt xuống đáy cốc.
Tất cả những khách hàng và hình tượng thương hiệu đã tích lũy được từ đầu đều hao tổn gần như sạch sẽ.
Chỉ là Phùng Nhạc không buông tha được, cũng không dám buông, cho nên vẫn đang đau khổ chống đỡ.
Dựa theo báo cáo này, giai đoạn sau Tụ Mỹ đã tuyên truyền và vận danh thêm hai lần.
Tất cả đều là kế hoạch dùng giá thấp để kéo lại khách hàng.
Nhưng bởi vì đến tận bây giờ, phong ba hàng giả vẫn chưa có câu trả lời hợp lý, cho nên người tiêu dùng căn bản là không quan tâm đến Tụ Mỹ, thậm chí âm thanh trêu chọc và giễu cợt càng lúc càng lớn.
“Lại gửi phiếu giảm giá để chúng ta mua hàng giả à?”
“Phiếu giảm giá mười phần trăm, chết cười, là đang khuyên chúng ta mua hàng giả bằng giá tiền của hàng thật sao?”
“Ai mua mỹ phẩm ở Tụ Mỹ thì kẻ đó chính là ngu xuẩn!”
“Đúng vậy, đây chính là thứ dùng cho da và cho mặt, chẳng may làm hỏng mặt thì không chịu nổi đâu.”
“Đúng là nhà tư bản hút máu, còn nền tảng bán đồ chính hãng nữa, chính hãng cái cmm!”
“Nhanh đóng cửa đi thôi, đừng lừa gạt người tiêu dùng nữa!”
“Vẫn không giải thích chuyện hàng giả, bây giờ phát phiếu giảm giá cũng có lợi ích gì?”
“Tôi đại diện cho chính tôi, tôi thấy là nhà bọn họ đại diện cho tiền thì đúng hơn.”
Giang Chu nhìn những bình luận này ở trên internet, đột nhiên lại cảm thấy Phùng Nhạc có chút đáng thương.
Đúng, chính hắn đã kéo lão hồ ly này vào cuộc.
Cũng vẽ cho lão hồ ly này một cái bánh thơm ngon ngào ngạt.
Cũng chính hắn đã trực tiếp ném khối bánh này xuống đất, làm cho nó dính đầy bùn cát.
Hiện giờ Phùng Nhạc vứt đi thì tiếc, ăn thì lại ăn không vào.
Đối với một đại lão trong giới kinh doanh như Phùng Nhạc mà nói, thì loại tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này cũng không coi vào đâu.
Nhưng bởi vì Phùng Viễn Sơn không sống được lâu nữa, cho nên hiện giờ Phùng Nhạc không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Phùng Nhạc chỉ có thể bị Tụ Mỹ kéo xuống, có lẽ bây giờ ông ta đang rất đau đầu.
Giang Chu đóng báo cáo lại, cầm chìa khóa đi xuống lầu.
Thượng Kinh vào mùa đông có một loại mỹ cảm u buồn và thê lương.
Chỉ tiếc là không được nhìn thấy cặp chân trắng và xương quai xanh của mùa hè.
Chuyện này khiến cho Giang Chu chẳng buồn đi ngồi xổm ở trước cửa phòng tắm nữ nữa.
Nữ sinh viên vừa ra ngoài liền che kín mít, hoàn toàn không đẹp chút nào.
Trong khi Giang Chu đang nghĩ ngợi, một chiếc Mercedes màu đen dừng lại ở trước cửa tòa nhà.
Tài xế mặc tây trang bước xuống xe, kéo cửa cho Giang Chu.
“Giang tổng, ngài muốn đi đâu?”
“Đi tòa nhà Ngân Hà.”
Tài xế gật đầu, bắt đầu lái xe dung nhập vào dòng xe cộ.
Giang Chu thì ngồi ở hàng sau, xoa xoa huyện thái dương mà nhìn ra phía người cửa sổ, yên tĩnh thưởng thức phong cảnh đường phố hai bên.
Thật ra thì hắn thích tự lái xe hơn, bởi vì hắn là một người có ý muốn khống chế khá mạnh.
Tự mình khống chế tốc độ, cũng là một loại biểu hiện của nó.
Chỉ là từ Thượng Kinh chạy đến Hà Châu, lại từ chạy từ Hà Châu về Thượng Kinh trong một ngày một đêm, thực sự đã khiến cho hắn muốn ói.
Vì vậy, sau khi trở về, hắn đã thuê một tài xế riêng.
Kết quả…
Thật cmn thơm.
Nửa tiếng sau, ở tòa nhà Ngân Hà.
Giang Chu đi thang máy lên tầng ba, xuyên qua một hành lang gập ghềnh.
Khoảng tầm chưa đến 30 mét ở phía trước, có một tấm bảng hiệu.
Trên đó viết mấy chữ to công ty Bách Việt.
Giang Chu đi dọc theo bảng hiệu, đi vào một gian phòng làm việc, trong lúc nhất thời đã hấp dẫn không ít ánh mắt.
“Quấy rầy một chút, tôi đến tìm Quý tổng.”
Nữ nhân viên tiếp tân ngẩng đầu lên: “Xin chào tiên sinh, Quý tổng đang họp với bộ phận tư pháp, xin hỏi ngài có hẹn trước không?”
Giang Chu lắc đầu: “Cô cứ nói là bạn cũ đến bàn chuyện hợp tác là được, tôi có thể chờ ở đây một lúc.”
“Vâng tiên sinh, mời ngài ngồi.”
“Làm phiền rồi.”
Giang Chu đi đến khu nghỉ ngơi, ngồi xuống, bắt đầu nhìn lướt qua báo chí ở trên kệ tạp chí.
Cũng không lâu lắm, khu làm việc liền có tiếng giày cao gót giẫm lên sàn nhà truyền đến.
Quý Tử Hàm mặc một bộ tây trang ngắn màu vỏ cau đi đến, trên mặt nàng còn có chút kinh ngạc.
“Giang tổng, sao cậu lại đến đây?”
Giang Chu khép quyển tạp chí lại, đặt xuống ghế: “Tìm cô bàn chuyện hợp tác.”
Quý Tử Hàm nhìn Giang Chu: “Cậu nghe nói rồi?”
“Nghe nói cái gì?”
“Tôi và Phi Độ đã đường ai nấy đi rồi, cũng chính thức rời khỏi hạng mục Tụ Mỹ.”
Chương 669 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]