Giang Chu cảm thấy kinh ngạc với quyết đoán của nàng: “Thảo nào cô lại họp với bộ phận pháp luật, Phùng Nhạc có gây khó dễ cho cô không?”
Quý Tử Hàm nhẹ giọng cười: “Vậy thì không có, nhưng chuyện nên làm thì vẫn phải làm, miễn cho trở tay không kịp.”
“Vậy đến phòng làm việc của cô nói chuyện đi nhé?”
“Chuyện này…”
“Chẳng lẽ cô còn có việc gì khác sao?”
Quý Tử Hàm cắn môi: “Cũng không có chuyện gì cả, xin mời đi theo tôi.”
Giang Chu cất cuốn tạp chí vừa đọc lên kệ, lại đi theo nàng vào phòng làm việc.
Lúc này, tất cả nhân viên chung quanh đều lộ ra vẻ kinh ngạc, ngay sau đó liền bàn tán xì xào.
Giang Chu đóng cửa lại, nhìn về phía Quý Tử Hàm: “Sao bọn họ lại kinh ngạc như vậy?”
Quý Tử Hàm nhẹ giọng cười: “Tôi chưa từng cho phép người khác phái vào phòng làm việc của mình, cậu là người đầu tiên.”
“Vậy tôi cũng không khác cô là bao.”
“Cậu cũng không cho người khác phái vào?”
Giang Chu ngồi xuống ghế sa lon, quan sát bốn phía: “Không phải, tôi cũng không cho người cùng giới tính vào phòng làm việc của mình.”
Quý Tử Hàm nhịn không được mà lườm Giang Chu một cái: “Cho nên, hôm nay cậu đến đây làm gì?”
“Hợp tác một cái hạng mục.”
“Hạng mục gì?”
Giang Chu lấy một bản tài liệu ra: “Tôi chuẩn bị giao cho cô làm điều hành hạng mục Pinxixi của Kinh Nam.”
Quý Tử Hàm hơi sững sờ, ánh mắt bỗng nhiên trở nên ảm đạm: “Lại là nền tảng thương mại điện tử à, nhưng mà tôi đã không có lòng tin.”
“Tụ Mỹ thành ra như vậy không phải vì năng lực của cô, mà là do tôi đào hố quá sâu.”
“Nhưng chuyện này cũng chứng minh tôi không đủ năng lực để cách vãn cục diện khi bị đối thủ nhằm vào, cậu còn dám giao Pinxixi cho tôi?”
Giang Chu yên lặng một lát: “Thuật nghiệp hữu chuyên công, mỗi một người đều có sở trường và sở đoản, tôi nhìn trúng độ nhạy cảm với thế cục của cô.”
Quý Tử Hàm hít sâu một hơi: “Trái lại thì tôi cho rằng mình không đủ nhạy cảm, bằng không thì tôi đã xử lý được phong ba hàng giả đó rồi.”
“Cô làm ra một hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’, đó cũng đã rất ghê gớm rồi.”
“Cậu thực sự cho rằng hoạt động đó rất tốt?”
Giang Chu gật đầu: “Chế tạo một cái ngày lễ tiêu phí, kéo theo thói quen tiêu phí, cái kế hoạch này rất tốt, lại còn không có giới hạn.”
Quý Tử Hàm cắn môi: “Vậy vì sao tôi vẫn thất bại?”
“Đó là bởi vì định vị của Tụ Mỹ quá nguy hiểm, một nền tảng thương mại điện tử làm sao có khả năng không có hàng giả được, nó lại dám tự xưng là bán đồ chính hãng, không sập mới là lạ.”
“Nhưng mà… kế hoạch Tụ Mỹ này là do cậu làm ra mà!”
“Đúng thế, đó là do tôi cố tình đào hố.”
“Cậu thật sự quá xấu xa.”
“Binh bất yếm trá, đây vốn chính là chiến tranh.”
Quý Tử Hàm nhìn Giang Chu với ánh mắt thăm dò: “Cậu thực sự thích vợ người khác?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Ký hợp đồng trước đi…“
Quý Tử Hàm nhìn bản hợp đồng trước mặt, nàng không khỏi yên lặng một lát.
Tình cảnh của Bách Việt bây giờ rất xấu hổ.
Bởi vì phong ba của Tụ Mỹ chẳng những ảnh hưởng đến Phi Độ, đồng thời nó cũng ảnh hưởng đến hình tượng của Bách Việt ở trong giới.
Một cái nền tảng thương mại điện tử phát triển rất tốt đẹp, thậm chí còn có cơ hội trở thành một nền tảng thương mại điện tử hàng đầu cả nước.
Nhưng sau khi Bách Việt nhảy vào cuộc, thì nó lại trở thành con chuột bị người tiêu thụ đuổi đánh.
Dưới loại nhận thức này, Bách Việt rất khó có thể nhận được thêm hạng mục hợp tác mới.
Hơn nữa, loại ảnh hưởng này sẽ duy trì thời gian rất dài.
Nếu như có thể kiên trì được, thì khoảng thời gian này chính là kỳ thung lũng của công ty.
Nhưng nếu như không thể kiên trì nổi, vậy đây chính là khoảng thời gian mà Bách Việt tuyên bố phá sản.
Cho nên, bây giờ Giang Chu mang một hạng mục hợp tác qua, chẳng khác gì là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi với Bách Việt cả.
Hơn nữa, phần hợp tác này không chỉ có ý nghĩa ở phương diện tiền bạc.
Bởi vì hình tượng của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh vẫn luôn rất tốt trong vòng ở Thượng Kinh, nó là chong chóng đo chiều gió của ngành internet tương lai.
Cho nên, Chu Tinh có thể hợp tác với Bách Việt, không nghi ngờ gì là có thể giúp Bách Việt thành lập lại hình tượng của mình một lần nữa.
Nói cách khác, giao Pinxixi cho Bách Việt điều hành, Chu Tinh chưa chắc đã kiếm, nhưng chắc chắn Bách Việt sẽ không thua thiệt.
Quý Tử Hàm nghĩ đến đây, không khỏi thấy hơi cảm kích.
Chuyện dệt hoa trên gấm thì ai cũng có thể làm, nhưng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì không phải ai cũng chịu làm.
Vì vậy, Quý Tử Hàm cầm bút lên, dứt khoát ký tên của mình vào.
“Cảm ơn!”
“Không cần khách khí, tôn chỉ của tôi là có tiền mọi người cùng nhau kiếm.”
Quý Tử Hàm nhịn không được mà cười khẽ: “Vậy tại sao cậu muốn cùng kiếm tiền với Phùng tổng?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Bởi vì tôi không muốn Phùng Nhạc kiếm tiền, vậy ông ta liền không kiếm được tiền.”
“Nếu như những lời này của cậu mà truyền ra ngoài, tất cả mọi người sẽ cho rằng cậu là một tên điên cuồng vọng.”
“Khi tôi mới làm đầu tư, không phải tất cả mọi người cũng cho rằng như vậy sao? Cho rằng tôi là một tên điên, không giữ lại một đồng nào trong tay, nhưng mà kết quả thì sao? Tôi đã thanh công!”
Chương 670 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]