Quý Tử Hàm hơi sững sờ, lúc này nàng mới nhớ đến, từ khi Giang Chu bộc lộ tài năng đến khi thanh danh vang dội như bây giờ, thời gian chỉ mới có hai năm thôi.
Khi đó, tất cả mọi người đều cho rằng Giang Chu là một người mới không hiểu gì, còn cười nhạo hành vi được ăn cả ngã về không của Giang Chu là quá ngu xuẩn.
Nhưng thực tế chính là, bây giờ Giang Chu đã đứng ở đầu ngọn gió của thời đại Internet này.
Mà những người đã từng cười nhạo Giang Chu, tất cả đều thèm thuồng những hạng mục dưới cờ của Chu Tinh.
Từng người đều trợn tròn mắt mà nhìn, cũng không biết là đã khóc hết nước mắt chưa.
“Thành công, tất nhiên sẽ kèm theo một vài nguyên nhân, cho nên người thành công mới là số ít, cũng chính bởi vì như vậy, tôi mới không quan tâm đến đánh giá của những người khác dành cho mình.”
Quý Tử Hàm kinh ngạc nhìn Giang Chu: “Giang Chu, tôi cảm thấy cậu không đẹp trai chút nào.”
Giang Chu nghe thế liền nhe răng: “Đánh rắm!”
“Không phải cậu nói cậu không quan tâm đến đánh giá của người khác với mình sao?”
“Nói tôi khờ thì được, nhưng nói tôi không đẹp trai thì không được!’
Quý Tử Hàm nhìn lấy Giang Chu, bỗng nhiên lại nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Mấy hôm nay nàng rất phiền muộn vì chuyện hủy hợp đồng với Phi Độ, cộng thêm lo lắng cho tương lai của Bách Việt.
Sau khi Giang Chu rời khỏi tòa nhà Ngân Hà thì đã là ba giờ chiều, hắn vốn định trở về ăn cơm với Phùng Tư Nhược.
Nhưng hắn chợt nhớ ra là mình đang đáp ứng với Doãn Thư Nhã là khi trở về sẽ tìm nàng.
Tính tình của đại tiểu thư phú bà kia vẫn rất xấu.
Lần trước cho nàng leo cây đã khiến nàng giận dỗi một thời gian rồi.
Lần này lại cho nàng leo cây nữa, thì không biết nàng sẽ giở trò gì đâu.
Bởi vậy, Giang Chu liền phân phó một tiếng, chiếc Mercedes màu đen liền quay đầu, lái về hướng khu biệt thự Hồng Diệp.
Trong nhận thức của Giang Chu, Doãn Thư Nhã là một siêu cấp Trạch Nữ.
Khi không có chuyện gì thì nàng chỉ trạch ở trong, khách khứa thì cơ bản là không có.
Ngoại trừ tiệc sinh nhật một năm một lần ra, đại đa số thời gian đều không có người ngoài ở trong biệt thự.
Nhưng mà lần này, Giang Chu lại đến không đúng lúc.
Trong biệt thự của Doãn Thư Nhã có hai vị khách.
Một người là một đàn ông trung niên mặc tây trang, bụng phệ, có khí thế của ông chủ.
Một người khác là một người trẻ tuổi mặc đồ thể thao, mái tóc được vuốt qua một bên trông rất mốt, trên tay còn có một chiếc vòng có mặt hình đầu lâu.
Mà Doãn Thư Nhã thù mặc một bộ tây trang ngắn rất chính thức, nàng đang ngồi đối diện hai người này mà cười nhạt với bọn họ.
Người trong phòng khách cũng không chú ý đến Giang Chu đã đến.
Chỉ có mình bác Từ xanh xao vàng vọt là chú ý tới Giang Chu.
Ông cầm một cái xẻng xới đất cho hoa, lặng yên không một tiếng động, lén lút di chuyển đến sau lưng của Giang Chu.
Chỉ là còn chưa kịp đến gần, thì Giang Chu đã phát hiện ra ông.
“Bác Từ?”
Bác Từ lập tức giấu cái xẻng đi, đổi sang nụ cười hiền lành: “Giang thiếu gia, đã lâu không gặp, tôi vừa thấy cậu liền muốn đi lên chào hỏi.”
Giang Chu quan sát bác Từ một lát, ánh mắt trở nên vô cùng kinh ngạc: “Con bà nó, Bác Từ, sao bác lại gầy thành dáng vẻ này?!”
Giang Chu vừa dứt lời, bác Từ liền nuốt nước miếng, trong mắt viết đầy ai oán.
“Tôi thành ra như vậy, còn không phải là do thiếu gia ngài ban tặng sao.”
“Hả? Cái này thì liên quan gì đến tôi??”
Giang Chu vừa dứt lời, bác Từ nhịn không được mà nhìn về phía căn phòng của dì Vương, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi.
Mấy ngày hôm nay, cuộc sống của ông thật sự quá thê thê thảm thảm.
Vốn cho rằng mình cây khô gặp mùa xuân xong, chỉ là không giữ được khí tiết tuổi già thôi, cùng lắm là bị người ta trêu đùa vài câu.
Nhưng không ngờ suýt nữa bị dì Vương chơi cho mất mạng luôn.
Chơi thế nào thì tạm thời không nói.
Dù sao thì trong một tháng này, giường đã gãy đến ba lần.
Giang Chu nhìn vào bác Từ, hắn cũng lập tức hiểu ra một chút.
Xem ra thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt của dì Vương và bác Từ vẫn chưa hết.
Nhưng mà chuyện này cũng rất bình thường.
Bác Từ góa nhiều năm, cho nên giờ vẫn luôn đặt trọng tâm vào công việc.
Dì Vương thì ly hôn từ khi còn trẻ, vì con cái nên cũng không tìm người mới.
Nhưng người như vậy, thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt sẽ kéo dài rất lâu.
Có điều… tình trạng thân thể của bác Từ có điểm hơi thái quá rồi.
Đây là thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt hay là thời kỳ lấy mạng vậy?
“Bác Từ, vài ngày nữa tôi mua cho bác ít Lộc Nhung, bác cố gắng bồi bổ một chút.”
Bác Từ thở dài: “Tôi sợ thuốc quá bổ, trực tiếp làm tôi bổ chết luôn.”
Giang Chu như nghẹn ở họng: “Còn có loại mạo hiểm này sao?”
“Ai, người đã già…”
“Vậy bác phải nói với dì Vương một chút, phải nghỉ ngơi nhiều hơn gì gì đó.”
Bác Từ trợn mắt lên: “Tôi là đàn ông đích thực, sao phải sợ!?”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái, không biết phải nói như thế nào, đành phải giơ một ngón tay cái lên.
Chương 671 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]