Bác Từ lại hỏi: “Ngài đến tìm đại tiểu thư làm gì?”
“Mấy hôm trước tôi đã đáp ứng cô ấy là sẽ đến tìm cô ấy, nên vừa trở về Thượng Kinh đã chạy qua đây luôn.”
Bác Từ ồ một tiếng: “Vậy sao ngài lại đứng ở chỗ này mà không vào?”
Giang Chu chỉ chỉ về phía phòng khách: “Bên trong có người, tôi còn chưa thăm dò được tình hình bên trong.”
“Ồ, đó là Võ tổng của bất động sản Hoành Đạt, người bên cạnh là con trai duy nhất của ông ấy, Võ Ngọc Bằng.”
“Bọn họ đến làm gì vậy?”
Bác Từ trầm ngâm một lát: “Theo như tôi biết, thì chắc là xem mắt.”
Giang Chu kinh ngạc: “Xem mắt? Doãn Thư Nhã khai khiếu rồi?”
“Thật ra thì chuyện này không phải ý của đại tiểu thư, mà là do lão gia sắp xếp.”
Sau khi nghe xong, Giang Chu liền hiểu ra: “Con gái không ai thèm lấy, người nhà liền khẩn trương là đúng rồi.”
Bác Từ hơi cau mày, ánh mắt tràn ngập cảnh cáo: “Giang thiếu gia, cậu phải phân biệt được không ai thèm lấy và không muốn lấy chồng.”
“Được rồi, vậy tôi sẽ không quấy rầy.”
“Ngài không vào?”
Giang Chu đi ra ngoài mấy bước mới quay đầu lại: “Cô ấy đang xem mắt, tôi đi vào làm gì?”
Bác Từ nhìn thoáng qua phòng khách: “Tôi cảm thấy đại tiểu thư sắp phiền chết rồi, hay là ngài đi vào giải vây cho đại tiểu thư đi.”
“Vì sao ông không vào?”
“Tôi là người làm, chủ nhân có khách, tôi làm sao dám đi lung tung.”
Giang Chu nhìn Doãn Thư Nhã xuyên qua lớp cửa sổ thủy tinh, phát hiện nàng đang ngồi rất nghiêm chỉnh.
Hai chân khép cùng một chỗ, rồi hơi nghiêng sang bên trái, trên mặt vẫn luôn duy trì nụ cười nhạt.
Vẻ mặt này, cũng không giống như là đang bị ép buộc mà.
Có nên đi vào hay không đây?
Dù sao mình cũng lấy của hồi môn của nàng đi đầu tư, giúp nàng một tay cũng là chuyện nên làm.
Nhưng… chẳng may cắt đứt một mối lương duyên tốt đẹp thì sao?
Phụ nữ ba mươi tuổi mà còn độc thân thì cũng không dễ dàng gì nha.
Ai biết bác Từ có nói thật hay không chứ.
Chẳng may bác Từ ôm hận mình vì chuyện dì Vương, cho nên cố tình đào hố cho mình nhảy vào thì sao?
Nếu như bây giờ mình xông vào, đến khi Doãn Thư Nhã không ai thèm lấy, chẳng phải nàng sẽ bóp chết mình sao?
Giang Chu ghé vào bên bệ cửa sổ, chuẩn bị quan sát thêm một chút.
Loại chuyện này, tốt nhất vẫn nên tìm hiểu rõ ràng, miễn cho lát nữa lại có hiểu lầm.
Nhưng ngay khi Giang Chu đang do dự, ánh mắt Doãn Thư Nhã bỗng nhiên liếc về phía hắn.
Vì vậy, nụ cười nhạt kia của nàng, lập tức thay đổi thành một vẻ xin giúp đỡ.
Lúc này, khóe miệng của nàng rõ ràng là đã cứng đờ.
Vẻ mặt này, chứng tỏ nàng không hề thích thú một chút nào.
“…”
Giang Chu thu hồi ánh mắt, vừa nhìn về phía hai người bên kia.
Lúc này, hai cha con đến xem mắt vẫn cứ nói thao thao bất tuyệt.
Nhất là người thanh niên kia thì vẫn luôn vuốt vuốt mái tóc mốt của mình suốt.
Giống như là đang muốn tản toàn bộ quyến rũ và mị lực của mình ra ngoài vậy.
Chỉ là Doãn Thư Nhã tuyệt đối không ăn chiêu này, chẳng những nàng không thèm nhìn, thậm chí còn nói rất ít.
Đúng lúc này, có tiếng nói thô lỗ vang lên ở bên ngoài.
“Lão Từ, qua đây một chút, tôi có chuyện muốn nói với ông!”
Dì Vương hơn 100 kg đang đứng ở trong sân, lưng dựa vào vách tương, trong mắt viết đầy câu hồn đoạt phách.
Bác Từ nhìn thấy cảnh này, lập tức giật nảy mình.
Ông lộ ra vẻ bi phẫn, cắn răng nghiến lợi mà nhìn Giang Chu.
“Giang thiếu gia, tôi liền giao tiểu thư của chúng tôi cho cậu, lần này từ biệt không biết còn có thể trở về hay không, chúng ta có duyên thì gặp lại đi!”
“Cmn, bác Từ, bác nói cũng quá dọa người rồi đấy!”
“Cái này mà đã dọa người rồi à, đó là do cậu còn chưa gặp qua chuyện càng dọa người hơn thôi.”
Bác Từ xắn tay áo lên, ưỡn ngực đi về phía dì Vương.
Khoảng cách chỉ ngắn ngủi hơn chục mét, nhưng vẫn thể hiện được sự bi tráng và dũng cảm của bác Từ.
Ngay sau đó, ông đã bị dì Vương nắm bả vai rồi kéo vào trong nhà.
Giang Chu nhìn một màn này, viền mắt cũng đã ươn ướt.
“Khụ khụ…”
Đúng lúc này, một trận ho khan ở trong biệt thự đã hấp dẫn sự chú ý của hắn.
Lúc này Giang Chu mới nhớ ra, mình vẫn còn nhiệm vụ cần làm.
Vì vậy, hắn chỉnh sửa quần áo của mình một chút, rồi bước vào phòng khách.
Giang Chu vừa mới đững lại ở sau ghế sô pha, còn chưa kịp lên tiếng.
Doãn Thư Nhã lập tức ngẩng đầu lên, biểu cảm có chút không vui: “Sao anh lại đến nhanh như vậy?”
“Hả?”
Hai cha con ở đối diện nghe thấy thế thì lập tức quay người, có chút bất ngờ mà nhìn lấy Giang Chu.
Bọn họ cảm thấy rất mờ mịt với vị khách đột nhiên xuất hiện này.
Vì vậy, cả hai lại quay đầu nhìn về phía Giang Chu, trong mắt còn mang theo vẻ dò hỏi.
Doãn Thư Nhã ho khan một tiếng, không để ý đến hai cha con nhàn ày, mà nhẹ nhàng mở miệng: “Con đâu rồi, con thế nào rồi?”
“???”
“Không phải anh đưa con đi bệnh viện sao? Con thế nào rồi?”
Giang Chu không hiểu nàng đang muốn làm gì, đành phải gật gù: “Con vẫn tốt.”
Chương 672 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]