“???” Phùng Tứ Hải hơi suy tư một chút về câu nói này, đột nhiên trợn tròn mắt: “Chẳng lẽ lời đồn đó là thật?”
“Ừm, có lẽ Phùng Viễn Sơn sẽ không sống được lâu nữa, cho nên ông ta nhất định phải quyết định người thừa kế của mình trong thời gian này.”
Phùng Tứ Hải hít một hơi khí lạnh: “Thảo nào Nhị Gia lại không có can đảm để làm lại từ đầu.”
Giang Chu nhếch miệng cười cười: “Mặc dù Tụ Mỹ bây giờ là một chiếc xe rởm, nhưng tốt xấu gù vẫn còn lái được, tăng thêm tình trạng của Phùng Viễn Sơn, nên Phùng Nhạc chỉ có thể tiếp tục gắng gượng.”
“Cái này quá vô nghĩa.”
“Đương nhiên là vô nghĩa, chỉ là Phùng Nhạc không chịu thua mà thôi!”
Phùng Tứ Hải nghe đến đây, bỗng nhiên lại nhận ra điều gì đó, không khỏi liếc nhìn Giang Chu với ánh mắt quái dị.
Một người rất dễ để lộ tâm tình của mình qua những câu nói thường thường.
Trừ phi là được huấn luyện chuyên nghiệp, hoặc là khống chế theo bản năng, bằng không thì sẽ không thể nào che giấu được nội tâm chân thật của mình.
Phùng Tứ Hải phát hiện ra, khi Giang Chu nhắc đến Phùng Nhạc thì giọng điệu luôn mang theo một loại châm chọc và khiêu khích.
Thậm chí là khi nhắc đến Phùng gia thì cũng mang theo một loại khinh miệt và không vui.
Kỳ lạ không?
Không phải Giang Chu và Nhị Gia của bổn gia là đồng bạn hợp tác sao?
Coi như giai đoạn sau có chút mâu thuẫn, thì Giang Chu cũng không có mâu thuẫn gì với Phùng gia mà.
Dù sao trước kia, khi Giang Chu gây dựng sự nghiệp, thì đại tiểu thư của Phùng gia đã giúp đỡ Giang Chu mà.
“Anh nhìn tôi như vậy làm gì?”
Phùng Tứ Hải lấy lại tinh thần: “Không có gì, suy nghĩ lung tung một chút tôi, cậu đi mau đi, tôi đi làm thủ tục đã.”
Giang Chu dời chân, hơi nghiêng người: “Làm thủ tục gì?”
“Trả nhà, công ty cũng mất rồi, thuê văn phòng làm gì nữa?”
“Không muốn nỗ lực thêm một lần à?”
Phùng Tứ Hải cười khổ một tiếng, chỉ vào tóc của mình: “Tôi đã nợ hơn 5 triệu rồi, cậu xem, chỉ mới nửa năm mà tóc đã bạc hết rồi.”
Giang Chu cũng chú ý đến mái tóc hoa râm của Phùng Tứ Hải: “Hơn 5 triệu, cũng không nhiều mà.”
“???”
“Tôi lại không phải cậu, tôi chỉ làm kinh doanh nhỏ, làm sao có thể so sánh với tập đoàn lớn như của cậu chứ?”
Giang Chu vỗ vỗ bờ vai của Phùng Tứ Hải, kéo ông ta đến trước của văn phòng công ty mình: “Anh có nhớ cái văn phòng này không?”
Phùng Tứ Hải mỉm cười: “Lúc cậu vừa mới đến đây, vẫn chỉ là một tên nhóc con, bởi vì tôi nhận được ám chỉ của đại tiểu thư, cho nên đã nhường cái văn phòng này cho cậu.”
“Không phải là nhường cho tôi, anh Phùng, trí nhớ của anh không tốt lắm đâu.”
“Hả? Sao lại nói vậy?”
“Lúc đó, anh đã nộp tiền thuê nhà năm năm liền, cho nên, tương đương với chuyện anh đã tặng tôi cái văn phòng này.”
Phùng Tứ Hải sửng sốt một chút: “Thì ra cậu chỉ dùng thời gian hai năm để từ hai bàn tay trắng mà leo lên bảng tỷ phú, cậu là quái vật sao?”
Giang Chu nhếch miệng cười: “Trên đầu tôi cmn có sừng, đũng quần cũng có đuôi.”
“Thôi không nói đùa nữa, tôi đi đây, khi nào rảnh thì chúng ta tìm một chỗ uống trà nói chuyện phiếm đi.”
Phùng Tứ Hải vỗ vỗ vai Giang Chu, định quay người rời đi.
Không ngờ vừa mới đi được hai bước, Giang Chu đã mở miệng gọi lại.
“Kiên trì một chút đi, tôi sẽ để cho anh kiếm lại chỗ đã mất trong nửa năm, anh thấy thế nào?”
“Cậu em này, cậu đừng nói đùa thế chứ.”
Giang Chu tiến lại gần bên tai Phùng Tứ Hải mà thì thầm, nhất thời làm cho Phùng Tứ Hải trợn tròn mắt lên.
“Còn có thể làm như vậy á?”
“Đương nhiên, nếu anh không tin thì cứ đi đi.”
Đầu óc Phùng Tứ Hải hơi loạn, vô thức nhìn về phía nhân viên của mình ở cuối hành lang.
Lúc này, đám người sắp đối mặt với thất nghiệp kia đều khẩn trương mà nhìn chằm chằm vào nơi này.
Bọn họ đã làm hàng xóm của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh hai năm rồi.
Có ai là không biết đến cái tên Giang Chu chứ?
Đây chính là một thiên tài kinh doanh, cũng có nhiều người nói đây là một tên điên.
Trong khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, thì tên điên này đã dùng nghiệp vụ giao thức ăn ngoài để nhảy vào ngành kinh tế Internet.
Trong khi tất cả mọi người vẫn đang quan sát tình huống, thì tên điên này đã dùng cái giá thấp nhất để khống chế cổ quyền những công ty hot nhất internet bây giờ.
Nghe nói tên điên này còn leo lên bảng tỷ phủ, còn được các tiết mục trên kênh tài chính và kinh tế mới đến.
Điều đáng sợ nhất là, tên điên này vẫn chưa đến 21 tuổi.
Lý lịch như vậy, chỉ cần nói ra thì quả thực là còn sáng chói hơn cả đèn pha ô tô.
Mà bọn họ khẩn trương là vì bọn họ đã cảm giác được.
Giang Chu xuất hiện sẽ mang lại cơ hội xoay người cho công ty của mình.
Nhưng đúng lúc này, cửa kiếng văn phòng đầu tư Tứ Hải bỗng nhiên bị đẩy ra.
Một cô gái có làn da ngăm đen, ánh mắt dài và nhỏ đi từ trong ra.
Trên tay cô gái còn ôm một cái hộp nhỏ, một tay cầm điện thoại di động để xem tin tức thông báo tuyển dụng.
Kết quả là vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Giang Chu, sắc mặt lập tức sửng sốt.
“Là… là cậu?”
Giang Chu cũng thấy rất bất ngờ: “Bạn học Dương, thì ra cô làm ở công ty của Phùng tổng à?”
“Đúng thế, tôi đi làm ở đây!”
Ánh mắt cô gái hơi né tránh, giọng điệu có hơi hèn mọn.
Chương 677 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]