Dương Nhạc Đa cũng từng lại ngôi sao khởi nghiệp của đại học Thanh Bắc.
Từ khi Giang Chu gây dựng sự nghiệp, thì cô bắt đầu châm chọc khiêu khích Giang Chu.
Cô chính là người sáng tạo ra hạng mục xe đạp cùng hưởng, còn từng làm trang web nhái của Món Ngon.
Kết quả cuối cùng là thua đến mất cả quần, còn nợ mấy triệu tiền đầu tư.
Cho nên, cô vừa nhìn thấy Giang Chu thì thật sự có hơi chột dạ mà không dám ngẩng đầu lên.
Chuyện kinh doanh chính là như vậy.
Có thời điểm bạn dương dương đắc ý, nhưng chỉ hơi không cẩn thận một chút, là bạn sẽ thịt nát xương tan ngay.
Nhất là trong thời đại này.
Làm kinh doanh xong đi nhảy lầu, ở chỗ nào cũng có chuyện này.
Nhưng người đều biết sợ đau, nhất là người đã liên tục đập vào tường.
Nếu như đập đến bể đầu chảy máu và vẫn không sợ đau, vậy đó chính là một con lừa.
Dương Nhạc Đa cũng là như vậy.
Liên tục thất bại khi gây dựng sự nghiệp, lại mắc một đống nợ, làm cho Dương Nhạc Đa đã có kinh nghiệm.
Nếu không thì Dương Nhạc Đa cũng không buông tha gây dựng sự nghiệp, mà đến làm một nhân viên nhỏ ở công ty Tứ Hải.
Trước kia, Dương Nhạc Đa phách lối đến mức nào chứ.
Cô chê cười Tô Nam và Hàn Nhu ở đại hội đầu tư, nói các nàng sẽ không thu hoạch được gì.
Sau đó lại thừa nhịp nghỉ đông để làm nháy Món Ngon, tất cả đều rập khuôn y như Món Ngon.
Thậm chí còn kêu gọi các thương gia trên phố ẩm thực phản bội Món Ngon.
Mãi cho đến khi phá sản mà vẫn rất cao ngạo, còn muốn ngăn xe của Giang Chu ở trên đường, tìm hắn vay tiền.
Nhưng bây giờ, Dương Nhạc Đa chỉ dám cúi đầu xuống, toàn thân đều tản ra một loại cảm xúc bất an và khủng hoảng.
Giang Chu không khỏi cảm thấy có một loại cảm giác như cách một đời.
Thì ra, con người thật sự sẽ bị mài mòn góc cạnh.
Đừng nói đến bạn có cá tính thế nào, đừng nói miệng lưỡi của bạn sắc bén bao nhiêu, đến khi bạn chỉ còn hai bàn tay trắng thì bạn nhất định sẽ thay đổi, sẽ chết lặng.
“Giang… Giang tổng!” Dương Nhạc Đa đột nhiên ngẩng đầu lên: “Tôi có thể đi làm ở quý công ty không?”
Giang Chu hơi sửng sốt một chút, sau đó nhếch miệng cười: “Cô đang tuyên bố đi ăn máng khác ở trước mặt sếp của mình à?”
“Công ty đã phá sản, nhưng tôi còn phải trả nợ, tôi rất cần một công việc.”
“Tiểu Dương, thật ra thì…”
Dương Nhạc Đa nhìn về phía Phùng Tứ Hải, nhịn không được mà cắn môi: “Phùng tổng, tôi biết ngài rất tốt với tôi, nhưng tôi thật sự hết cách rồi, tôi phải trả nợ, bằng không thì tôi sẽ phải vào tù.”
Giang Chu cảm nhận được xã hội tàn khốc từ trên người của Dương Nhạc Đa: “Công ty đầu tư Tứ Hải sẽ không phá sản.”
“Cái gì cơ?”
“Tôi nói là, công ty Tứ Hải sẽ không phá sản.”
“Không thể nào.”
“Thật, tôi sẽ giúp anh Phùng đầu tư, sau này sẽ hợp tác với nhau, tương lai còn có một khoản tiền lớn đang chờ mọi người kiếm kìa.”
Giang Chu vừa nói xong, trong hành lang lập tức yên tĩnh.
Nhưng yên tĩnh này cũng không kéo dài được lâu, tất cả nhân viên của công ty Tứ Hải đều bắt đầu hoan hô, hò hét.
Nói thật, Phùng Tứ Hải vẫn rất thành công khi làm một ông chủ.
Mặc kệ là Phùng Tứ Hải phá sản cũng được, kiếm tiền cũng tốt, vẫn có rất nhiều nhân viên chịu đi theo Phùng Tứ Hải.
Coi như là đến trình trạng phải trả văn phòng rồi, thì tất cả mọi người vẫn muốn kiên trì đến cuối cùng với công ty.
Bởi vậy có thể thấy được, những người này thực sự không hy vọng công ty Tứ Hải sẽ đóng cửa.
Giang Chu thấy cảnh này, nhất thời cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn.
Thế giới rất phức tạp, mà hoạt động thương nghiệp lại là một trong những bộ phận phức tạp nhất trong đó.
Có một số việc cần người thông minh đi giải quyết.
Cũng có một số chuyện cần người xảo trá đi làm.
Cũng có một vài chuyện, phải là người thật thà và trung thành mới có thể làm được.
Giang Chu thấy, đám nhân viên này của đầu tư Tứ Hải, chính là loại người đó.
Hơn nữa, cái hố Tụ Mỹ vốn là do hắn đào.
Chẳng những lừa gạt Phi Độ đến bước đường cùng, còn kéo theo cả Tứ Hải hy sinh theo.
Giang Chu không phải một người vong ân phụ nghĩa.
Trước kia, mặc dù Phùng Tứ Hải không giúp đỡ hắn quá nhiều, nhưng lại rất then chốt.
Cộng thêm chuyện Giang Chu cảm thấy hơi thua thiệt Phùng Tứ Hải, cho nên hắn muốn giúp đỡ Phùng Tứ Hải một phen.
“Được rồi, tất cả mọi người lại chuyển đồ về vị trí cũ đi.”
“Có Giang tổng ở đâu, công ty của chúng ta sẽ kiếm được nhiều tiền.”
“Ồ đúng rồi, không bằng nhân cơ hội này, chúng ta dọn dẹp tổng vệ sinh văn phòng nhé, mọi người thấy thế nào?!”
Giọng nói của Phùng Tứ Hải vang lên, nhất thời tạo thành một mảnh hoan hô.
Đối với bọn họ mà nói, mấy chữ tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh này có sức mạnh không gì sánh được.
Đây là một cái cây đại thụ, cũng là một cái bắp đùi rất to.
Lưng dựa đại thụ là rất tốt, ôm bắp đùi to cũng là chuyện nhìn mà thèm.
Nói cách khác, những lời nói của Giang Chu đã mang lại vô tận hy vọng cho bọn họ.
Vì vậy, đám nhân viên đang thất hồn lạc phách, lập tức lại hào hứng sôi nổi mà trở về văn phòng công ty mình.
Chương 678 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]