Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 679: CHƯƠNG 679: LẠI ĐẾN THI CUỐI KỲ RỒI? (2)

Lúc này, Dương Nhạc Đa nhìn về phía Giang Chu với ánh mắt phức tạp.

Nhưng nàng cũng không nói gì, mà cúi mình vái chào một cái rồi quay về công ty.

Giang Chu bây giờ đã không còn là Giang Chu trước kia nữa.

Mặc kệ Dương Nhạc Đa có nói cái gì thì cũng vô nghĩa.

Bốn giờ chiều, bắt đầu có tuyết bay ngoài cửa sổ.

Giang Chu lái xe trở về đại học Thượng Kinh, lạnh đến hàm răng run cầm cập.

Thật ra thì sáng nay hắn đã xem dự báo thời tiết rồi.

Nhưng dự báo thời tiết ở thời đại này quá cmn phế vật.

Cho nên, hắn cảm thấy không thể có tuyết được, cùng lắm là có sấm có chớp mà thôi.

Kết quả là lần này hắn tính sai.

Ngày hôm nay chẳng những có tuyết, mà cmn còn có gió to.

Ngay cả đám mèo hoang chó hoang ở trong trường cũng đã tìm chỗ tránh rét.

“Em đang ở đâu?”

“Phòng tự học.”

“Đi phòng tự học làm gì?”

“Sắp thi thử rồi, phải ôn tập nha.”

Giang Chu nhìn tin nhắn của Phùng Tư Nhược, lập tức trợn tròn mắt lên.

Đậu xanh, lại đến kỳ thi cuối kỳ rồi?

Lúc này mới bao lâu mà đã cuối kỳ rồi?

Mẹ kiếp, tuy mình thường xuyên nghỉ học, đi học thì lại ngủ, nhưng trường học có quyền gì mà tự quyết định đi vào cuối kỳ?

Đáng hận nhất là cuối kỳ còn phải thi thử, đại học này thật sự là đại học vớ vẩn mà!

Học sinh tốt là có thể cân nhắc từ thành tích học tập sao?

Giang Chu hùng hùng hổ hổ mà lái xe đi đến phòng tự học.

Hắn đi vào đại sảnh, vội vàng vỗ vỗ đám tuyết ở trên người.

Nhưng tuyết hôm nay còn dính chút mưa, làm cho lưng của hắn đã bị ướt sũng.

Đúng lúc này, một em gái khóa dưới đang làm thêm chức nhân viên quản lý thư viện đã chạy đến.

Nàng cầm một gói khăn giấy đưa đến trước mặt Giang Chu, khuôn mặt thì hơi đỏ ửng.

“Đàn anh Giang, anh dùng cái này đi!”

“Ừm?”

“Em là sinh viên năm nhất của học viện tài chính và kinh tế, anh chính là sư huynh của em nha!”

“Ồ, chào sư muội, cảm ơn khăn giấy của em.”

Giang Chu tiếp nhận khăn giấy, vừa lau lau vừa đi vào trong.

“Không … không cần cảm ơn, tạm biệt sư huynh!”

Em gái cắn môi, nhìn bóng lưng của Giang Chu, ánh mắt tràn đầy mê luyến.

Đây chính là Giang Chu, là nhân vật truyền kỳ của học viện tài chính và kinh tế bọn họ.

Nàng vừa nhập học liền nghe thấy câu chuyện gây dựng khởi nghiệp của vị này.

Mỗi lúc trời tối, nàng đều sẽ tưởng tượng ra cảnh Giang sư huynh khuấy động gió tanh mưa máu ở trong giới kinh doanh Thượng Kinh.

Chuyện này chính là mộng tưởng, là ước mơ của mỗi một tên sinh viên học ngành tài chính và kinh tế này.

Nhưng mà bình thường Gianh sư huynh như thần long thấy đầu không thấy đuôi, thật sự là rất khó để gặp được anh ấy.

không ngờ hôm nay nàng lại có cơ hội được gặp mặt.

chẳng lẽ đây chính là duyên phận sao?

Cùng lúc đó, Giang Chu đi đến cửa thang máy.

Khi đi lên thì còn không nhịn được mà nhìn thoáng qua vị sư muội kia.

“Mẹ nó, tại sao lại có cô nhóc dễ thương thích mình rồi?”

“Mình lên đại học là để học kiến thức, làm sao có thể trầm luân trong sắc đẹp chứ?”

Giang Chu lấy điện thoại di động ra, dùng màn hình để soi mặt của mình.

Đậu xanh, quả thực là quá cmn đẹp trai luôn.

Đám người nói mình không đẹp trai kia, quả thực là có mắt như mù mà.

Giang Chu đi thang máy lên phòng tự học ở tầng cao nhất của thư viện.

Hắn xoa xoa tay, mắt nhìn bốn phía.

Mùa đông chính là như vậy, đi từ bên ngoài vào trong phòng sẽ cảm thấy lòng bàn tay hơi ngứa.

Nhưng xoa xoa tay chưa chắc đã hết ngứa, chỉ có thể tạm thời đỡ một chút.

Giang Chu cởi áo khoác, khoát lên cánh tay rồi đi vào.

Sau khi lượn vài vòng, hắn liền nhìn thấy Phùng Tư Nhược đang ngồi ở chỗ cũ.

Mấy lần trước, bọn họ đều ngồi ở vị trí này.

Giang Chu còn từng tố cáo một đôi tình nhân hôn nhau ở trước mặt mọi người tại chỗ này.

Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện đều như mới hôm qua.

Thật không ngờ, vừa chớp mắt đã cmn đến kỳ thi cuối kỳ rồi.

Lại mở công ty lại phải đi học, học sinh giỏi cũng không chịu nổi nha.

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược đang cầm một cái ly giữ ấm màu trắng, hàng lông mi hơi cong lên, cái mũi nhỏ hơi nhăn lại.

Mấy ngày gần đây nàng đã bị cảm, luôn chảy nước mũi.

Đây cũng là chuyện rất bình thường.

Trạch Nữ nha, cơ thể vẫn không được rèn luyện thường xuyên, sức miễn dịch cũng tương đối yếu.

Những người giống như nàng, không bị ốm vặt thì mới là lạ.

Giang Chu cảm thấy, Phùng Tư Nhược bây giờ giống như một con yêu tinh chảy nước mũi vậy.

Mặt của nàng bị nhiệt độ trong phòng làm cho hồng hồng như đang thoa phấn, đôi mắt sáng như tuyết thì nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa.

Khi thì cau mày, giống như gặp phải vấn đề khó khăn nào đó.

Khi thì lại giãn ra, khóe miệng lộ ra nụ cười.

Nụ cười này đã hấp dẫn không ít ánh mắt từ bốn phía chung quanh.

Ngay cả mấy người trông giống mọt sách kia cũng không thể tập trung vào sách được.

Mẹ kiếp, quả thực là nhân gian tuyệt mỹ mà.

Liền giống như một câu thoại trong bộ phim “Thần Ăn” của Tình Gia.

“Cơm rang ngon như vậy, nếu như sau này tôi không được ăn thì làm sao bây giờ?”

Trước kia, Giang Chu không hiểu câu nói này lắm.

Đậu xanh, một bát cơm còn có thể nếm ra mùi vị sinh ly tử biệt sao?

Nhưng bây giờ nghĩ lại, đó chắc hẳn là một lời ca ngợi cao cấp nhất.

Chương 679 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!