Dù sao thì trong đại học Thượng Kinh cũng có rất nhiều người tự nhận là hoa khôi.
Ví dụ như một vị đàn chị học năm ba của học viện Múa kia, nghe nói vị này có thể mở khóa hơn 20 tư thế.
Lại dụ như mấy nữ sinh viên năm hai học viện truyền thông, nghe nói kỹ thuật trang điểm có thể làm cho cha mẹ không nhận ra.
Còn cả học viện Pháp luật, học viện tài chính… tất cả đều có hoa khôi.
Nhưng chỉ có một người là khác biệt, đó chính là Phùng Tư Nhược.
Từ sau khi bữa tiệc đón sinh viên mới ở hai năm trước, Phùng Tư Nhược vẫn luôn được gọi là Thiên Sứ của Thượng Kinh.
Mấu chốt là trên người nàng có một loại khí chất ngây thơ hồn nhiên, xa cách trần thế.
Ba---
Giang Chu ném áo khoác lên bàn, ngồi xuống bên cạnh Phùng Tư Nhược.
Sau đó, dùng tay chống cằm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược.
Lúc này, Phùng Tư Nhược thu hồi ánh mắt từ cuốn sách, đáng yêu nhìn lấy Giang Chu.
“Anh lại sắp rớt tín chỉ rồi!”
Phùng Tư Nhược nhăn mũi một cái, đưa cuốn sách đến trước mặt hắn: “Anh học đi!”
Giang Chu đẩy sách lại, kéo tay của nàng: “Không vội, nào, tìm một chỗ làm ấm tay cho anh.”
“Hả?”
“Đi theo anh.”
Phùng Tư Nhược cũng không biết Giang Chu muốn làm gì, nhưng đây là bạn trai nàng nha.
Cho nên nàng vẫn đứng lên, ngoan ngoãn đi theo Giang Chu.
Đối diện phòng tư học có một căn phòng nhỏ, bên trong cất chứa báo tường hàng năm của trường học, còn có một số tạp chí và báo chí nổi tiếng viết về đại học Thượng Kinh.
Thế nhưng có rất ít người đến chỗ này.
Dù sao người thời đại này cũng không có thói quen xem báo.
Nếu như trên thế giới này có tin tức gì mới, thì những truyền thông mới trên internet kia chỉ hận không để bay đến trước mặt, rồi báo cho mọi người biết.
Cho nên, vì tiết kiệm điện, căn phòng này thậm chí còn không thèm bật đèn luôn.
Giang Chu dẫn Phùng Tư Nhược đi vào trong, trong phòng liền vang lên vài âm thanh khó nói.
Cùng lúc đó, trong phòng tự học.
Đinh Duyệt đi tìm trai đẹp ở khắp nơi đã quay về vị trí cũ, thần sắc có hơi chán nản.
Không có trai đẹp.
Thực sự!
Phòng tự học rộng lớn của đại học Thượng Kinh, lại không có một tên trai đẹp nào cả.
Chẳng lẽ người đẹp là không đi ôn tập sao?
Hay là do Đinh Duyệt mình có thể chất đặc thù?
Người ta có thể chất Bách Độc Bất Xâm, hoặc là Chư Tà Chớ Phạm, còn Đinh Duyệt mình thì có thể chết Trai Đẹp Chớ Phạm, Bách Đẹp Bất Xâm?
“Tức chết mình rồi!”
Đinh Duyệt trở về chỗ ngồi, muốn tìm chị em tốt của mình đề phàn nàn vài câu.
Nhưng vừa quay đầu thì đã phát hiện Phùng Tư Nhược biến mất rồi.
Trên bàn vẫn còn sách vở, cũng với một cái ly giữ ấm.
“Hả?”
“Cô bé này đi đâu rồi? Chẳng lẽ Giang Chu đến rồi?”
Trong khi Đinh Duyệt đang nghi ngờ và khó hiểu.
Giang Chu nghênh ngang rời khỏi phòng chứa báo chí, hắn vừa đi vừa hài lòng mà nhìn bàn tay mình.
Mà Phùng Tư Nhược thì cẩn thận từng li từng tí đi theo sau lưng hắn, khuôn mặt nàng đã là một mảnh đỏ ửng.
“Ui, Giang Bận Rộn đến rồi đấy à, đã lâu không gặp?”
Giang Chu nhìn về phía Đinh Duyệt, biểu cảm có chút ghét bỏ: “Tại sao bà lại làm kỳ đà cản mũi rồi?”
Đinh Duyệt bĩu môi khinh thường: “Hai người vừa mới làm gì?”
“Bên ngoài có tuyết rơi, tôi tìm Phùng Tư Nhược để làm ấm tay.”
“Làm ấm tay?” Đinh Duyệt nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Tư Nhược, sao cúc áo của bạn lại mở rồi?”
Phùng Tư Nhược ấp úng: “Không có gì, làm ấm tay thôi.”
“Ah, Giang Chu, ông thật sự không phải người mà!”
“Tôi làm gì?”
Đinh Duyệt nhìn chằm chằm Giang Chu: “Cái móng heo của ông lạnh như băng, làm sao ông có thể làm như vậy chứ?”
Giang Chu hừ một tiếng: “Bà nghĩ tôi nỡ à? Tôi phải chờ tay ấm rồi mới dám cho vào đấy.”
“Như vậy còn tạm được.”
“Ừm!”
“Không đúng, ấm rồi cũng không thể được, đây chính là phòng tự học, là nơi để học tập.”
“Vậy bà vừa đi đâu?”
Đinh Duyệt nhất thời bị nghẹn họng: “Tôi…”
Giang Chu nhìn Đinh Duyệt như nhìn một tên ngốc: “Đầu năm nay, có thể dựa vào mặt để ăn cơm, thì ai sẽ dựa vào thành tích? Thà bà đi nhà tắm nữ để tìm đối tượng, còn tốt hơn là đến phòng tự học đấy.”
“Câm miệng, tôi muốn học tập.”
Đinh Duyệt thuận tay cầm quyển sách của Phùng Tư Nhược lên, bắt đầu vùi đầu vào học hành.
Cùng lúc đó, Giang Chu quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
“Mấy hôm nay anh quá bận rộn, không có thời gian ăn cơm với em, em có để ý không?”
Phùng Tư Nhược lắc đầu: “Không sao!”
Ánh mắt Giang Chu bỗng nhiên trở nên sắc bén: “Vậy chứng tỏ em đã không chờ mong được ăn cơm chung với anh rồi.”
“Không phải không phải nha!”
“Vậy thì vì sao?”
Phùng Tư Nhược có chút hoảng hốt mà ngước mắt lên: “Là vì ngại.”
Giang Chu nheo mắt lại: “Anh ở ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, thế mà em lại không để ý chuyện ăn cơm cùng anh?”
“Em…”
“Không có lương tâm!”
Phùng Tư Nhược cắn môi, trong đôi mắt tinh khiết kia, từ từ dâng lên một tầng sương mù.
Thật ra thì nàng rất muốn ăn cơm chung với Giang Chu.
Hơn nữa còn không chỉ là ăn cơm, nàng còn muốn ngủ chung, rời giường cùng nhau.
Nhưng nàng cũng biết, dạo này Giang Chu rất bận rộn.
Nói không chờ mong chỉ là vì không muốn quấy rầy Giang Chu thôi.
Kết quả lại bị Giang Chu mắng…
Chương 680 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]