Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 681: CHƯƠNG 681: THAM GIA VÀO BỮA TIỆC CỦA PHÙNG TƯ NHƯỢC VÀ SỞ NGỮ VI!

Một lúc lâu sau, Đinh Duyệt đã ăn no thức ăn cho chó.

Lại cảm thấy nơi này đã không có trai đẹp nữa.

Vì vậy liền bỏ quyển sách của Phùng Tư Nhược xuống, rồi rời khỏi phòng tự học.

Giang Chu thấy bóng đèn đã rời đi, liền không khách khí nữa, hắn đưa tay ôm Phùng Tư Nhược vào lòng.

“Lát nữa về nhà, anh nấu cơm cho em ăn.”

“Không được.”

“Hả?”

Phùng Tư Nhược mở điện thoại di động của mình ra, giơ đến trước mặt Giang Chu.

Trên màn ảnh là lịch sử trò chuyện của nàng và Sở Ngữ Vi.

“Buổi tối đi ăn cá nướng nhé?”

“Mình sẽ dẫn bạn đi sơn móng tay, bên đường Thủy Nhai có cửa tiệm mới làm rất đẹp!”

“Nhưng mà mình chưa từng thử.”

“Không sao, mình làm trước, nếu như bạn không thích thì không làm nữa.”

“Cũng được.”

“Icon trái tim/ trái tim/ trái tim.”

“Icon hoa hồng/ hoa hồng/ hoa hồng!”

Giang Chu nhịn không được mà ngẩng đầu: “Mấy hôm anh bận rộn chuyện công việc, hai người các em thường xuyên ăn với nhau à?”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Thỉnh thoảng Đinh Duyệt cũng đi cùng.”

“Ăn cái gì?”

“Rất nhiều.”

Giang Chu sờ lỗ mũi một cái, hắn cảm thấy Sở hoa khôi quá trâu bò, nàng vẫn kiên định với kế hoạch của bản thân mình.

Muốn dùng phương thức nước ấm nấu ếch để cho Phùng Tư Nhược quen với sự tồn của của nàng.

Tạo nền móng cho cuộc sống một nhà ba người sau này.

Khá lắm, đây cũng là quá trâu bò rồi.

“Buổi tối dẫn anh đi cùng.”

“Không được!”

Giang Chu đưa tay nhéo mũi Phùng Tư Nhược: “Em nói xem, đã bao lâu rồi chúng ta chưa ăn cơm chung?”

Phùng Tư Nhược nhìn thoáng qua điện thoại di động: “Tám ngày và chín tiếng.”

“Tính chuẩn như vậy? Kiếp trước em là đồng hồ à?”

“Hừ!”

“Hơn, rất lâu rồi anh và Ngữ Vi cũng chưa ăn cơm chung.”

Giang Chu nói xong, liền vụng trộm quan sát thái độ của Phùng Tư Nhược.

Cảm thán một câu lâu rồi chưa ăn cơm với người con gái khác ở ngay trước mặt bạn gái.

Đây tuyệt đối là một hành vi tìm đường chết.

Nhưng hình như giữa bọn họ lại không thể phán đoán theo lẽ thường.

Giống như bây giờ vậy, Phùng ngốc manh nghe thấy câu này thì căn bản là không có phản ứng gì.

Nàng chỉ chớp đôi mắt sáng rực của mình, bỗng nhiên cầm điện thoại di động ở trong tay.

“Vậy để em hỏi một chút.”

Giang Chu cướp điện thoại di động trong tay nàng: “Hỏi cái gì? Anh hỏi em, ai là nóc nhà của nhà chúng ta?”

Phùng Tư Nhược nghe thấy mấy chữ nhà chúng ta, khuôn mặt liền đỏ hồng lên, nhịn không được mà cắn môi: “Đương nhiên là anh rồi.”

“Được, nếu là anh quyết định, vậy chuyện này quyết định như vậy đi!”

“Ồ!”

Phùng Tư Nhược lên tiếng, lại cầm điện thoại di động của mình lên, mở QQ ra.

Mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Không phải anh quyết định rồi sao? Còn hỏi gì nữa?”

“Vẫn phải nói cho Ngữ Vi một câu nha.”

“Đây là một niềm vui bất ngờ.”

“Niềm vui bất ngờ?”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút.

Niềm vui bất ngờ, theo ý của mặt chữ thì là niềm vui đến một cách bất ngờ.

Nhưng mà nếu như Giang Chu bỗng nhiên xuất hiện trên bàn cơm của hai người họ, thì Ngữ Vi sẽ cảm thấy vui sướng sao?

Nàng thật sự không dám xác định.

Nhưng đổi một góc độ khác, nếu như là bản thân nàng thì sao?

Mình đang ăn cơm, bỗng nhiên lại gặp được bạn trai.

Hmm…Hình như đúng là có cảm giác vui sướng nha.

“Vậy cũng được.”

“Ngoan lắm!” Giang Chu nhặt sách lên, nhét vào trong nàng: “Nào, tiếp tục ôn tập cho anh đi.”

Lông mi của Phùng Tư Nhược khẽ run, nhẹ nhàng mở miệng: “Quy tắc xxx còn được gọi là gì?”

“Tiền xấu khu trục tiền tốt.”

“Xin giải thích.”

“Anh chọn A!”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng: “Đây không phải câu hỏi trắc nghiệm!”

Giang Chu nhịn không được mà thở dài: “Thôi quên đi, không học nữa, chờ thi lại đi, dù sao thi lại cũng dễ hơn là kỳ thi cuối kỳ, mà anh cũng không cần học bổng, cũng không thi nghiên cứu sinh.”

“Anh quá đáng!”

“Đó là em còn chưa gặp chuyện còn quá đáng hơn thôi!”

Ánh mắt Phùng Tư Nhược hơi mờ mịt: “Là cái gì nha?”

Giang Chu cầm bàn tay mềm mại trơn nhẵn của nàng: “Đi, đi phòng báo chí, làm ấm miệng cho anh.”

“Ô.”

Một lúc lâu sau, sắc trời bên ngoài cửa sổ đã tối dần.

Mặc dù tuyết bên ngoài không quá dày, nhưng cũng không có dấu hiệu sẽ dừng lại.

Lúc này, trên mặt đất đã có một tầng tuyến mỏng, khiến cho những con đường có một loại mỹ cảm đặc biệt.

Dưới lầu có một nhóm nữ sinh viên đang tụ tập.

Mặc áo lông, đi giày đi tuyết, choàng khăn quàng cổ và mũ bông.

Có người bước chậm trên tuyết với bạn trai, cũng có người chơi ném tuyết với bạn cùng phòng.

Còn có một người rất ngu, thế mà lại muốn đắp người tuyết bằng một chút tuyết như vậy. Kết quả là cố gắng nửa ngày trời, chỉ đắp được một đống tuyết bé xíu.

Giang Chu liếc mắt nhìn một cái, có lẽ cái đống tuyết kia còn không to bằng ‘tâm hồn’ của Sở Ngữ Vi.

Hắn nhìn một lúc lâu, lại cảm thấy hơi buồn chán.

Vì vậy, Giang Chu liền ngồi xổm trên mặt đất, yên lặng châm điếu thuốc.

Chương 681 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!