Một tiếng sau, biên tập của nhà xuất bản Trung Thương đã đến văn phòng của công ty Chu Tinh.
Đây là một người phụ nữ mặc một bộ đồ công sở, đi giày cao gót.
Nàng đeo một chiếc kính mắt màu đen, áo sơ mi trắng và tây trang ngắn, nhìn qua rất sạch sẽ và gọn gàng.
Nhưng tuổi tác của vị nữ biên tập này không lớn, mới chỉ khoảng 27 28 tuổi thôi.
Dung mạo cũng được 7 8 điểm, nhưng trang điểm hơi đậm một chút.
Hơn nữa, mùi nước hoa trên người hơi nồng, mùi vị lại có chút ngọt ngào.
“Giang tổng, nghe danh đã lâu, rốt cuộc hôm nay cũng được gặp mặt, xin tự giới thiệu mình một chút, tôi là Liễu Toa Toa, là một biên tập của nhà xuất bản Trung Thương.”
Giang Chu mỉm cười bắt tay với Liễu Toa Toa: “Liễu tiểu thư, làm phiên ngài tự mình qua đây rồi, mời ngồi.”
Liễu Toa Toa mỉm cười, ngồi xuống trước bàn: “Lúc tôi đến đây, tổng biên tập đã đặc biệt thông báo rằng, nhất định phải để tôi tự đi qua, tôi cũng không dám không nghe!”
“Vì sao lại như vậy?
“Ngài quên rồi à? Đây chính là ngài nói, ngài nói là muốn chúng tôi phái nữ biên tập xinh đẹp nhất qua mà.”
Giang Chu nhếch miệng cười một tiếng: “Đây chẳng qua là câu nói đùa của tôi thôi, không ngờ quý công ty lại nghiêm túc như vậy.”
Liễu Toa Toa che miệng cười khẽ: “Tôi cũng đùa thôi, dù sao trong nhà xuất bản Trung Thương chúng tôi cũng có rất nhiều người xinh đẹp hơn tôi.”
“Xem ra nhà xuất bản Trung Thương là nơi tụ tập nhiều mỹ nữ nhất trong giới nhà xuất bản nhỉ!”
“Ngài cũng biết chuyện này à?”
Giang Chu gật đầu, mỉm cười không nói.
Liễu Toa Toa thấy thế, liền móc một bản hợp đồng từ trong túi ra, rồi đưa cho Giang Chu xem.
“Chúng tôi rất coi trọng cơ hội hợp tác này, cũng rất chờ mong bản thảo của Giang tổng.”
“Tôi cũng đã ngàn chọn vạn chọn, cuối cùng vẫn cảm thấy bên các cô là thích hợp nhất.”
Giang Chu mở nắp bút ra, ký tên lên hợp đồng.
Sau đó, hắn liền lấy bảo thảo đã in xong từ trên bàn làm việc, rồi đưa cho Liễu Toa Toa.
Thật ra thì sách của thương nhân viết cũng không có văn chương lai láng gì cả.
Nhưng dù nội dung rất dở thì vẫn có thể bán chạy.
Dù sao bọn họ cũng có quang hoàn của một người thành công.
Cho dù tất cả nội dung trong sách đều là nói nhảm, cũng sẽ có người tiêu thụ muốn mua về xem.
Thậm chí còn có người sẽ phụng những câu từ trong đó làm lý tưởng, rồi bắt đầu noi theo những lời đó.
Đây chính là cái gọi hiệu ứng danh nhân.
Giống như đám fan não tàn của các thần tượng và ngôi sao trong làng giải trí vậy, cho dù thần tượng có đánh rắm thì đám fan đó vẫn tranh nhau mua.
Hơn nữa, con người bây giờ đều rất mù quáng, có một số đạo lý rất dễ hiểu nhưng vẫn cứ không hiểu.
Sách của người kinh doanh viết, thật sự có thể xem sao?
Dù cho câu văn lưu loát, nhưng chưa chắc người ta đã muốn nói cho người khác biết về bát cơm của mình.
Mà những kẻ thành công học chuyên nghiệp kia, bản thân bọn họ đã là những kẻ không thành công rồi.
Bọn họ chỉ có lý luận suông, căn bản là không có chút giá trị thực tế nào.
Nhưng nếu tồn tại, thì chắc chắn là có hợp lý.
Có người muốn dùng tiền mua, vậy vì sao lại không kiếm chứ …
Nhà xuất bản Trung Thương cũng dựa vào quan điểm này, từng bước trở thành đơn vị xuất bản hàng đầu.
Có điều… khi Liễu Toa Toa xem qua nội dung của cuốn bảo thảo này, nội tâm vẫn không nhịn được mà thấy kinh ngạc.
So sánh với đám thương nhân mua danh trục lợi kia, thì bản “Chiến tranh Internet” này thật sự có chút gì đó rất thiết thực.
Thậm chí Giang Chu còn dự đoán hướng đi của ngành nghề internet trong tương lai.
Nhất là cái tư tưởng toàn dân đều sử dụng thương mại điện tử, toàn dân đều mua hàng online này, quả thực là rất giống với những thứ phát sinh gần đây.
“Liễu tiểu thư, cô cảm thấy nội dung cuốn sách này như thế nào?”
Liễu Toa Toa ngẩng đầu lên, đẩy kính mắt: “Cuốn sách này của Giang tổng, chất lượng thực sự rất cao, cao đến mức khiến tôi bất ngờ.”
Giang Chu nhếch miệng cười: “Xem ra tôi không kinh doanh, thì đi viết sách cũng có thể sống rồi.”
“Dĩ nhiên, nếu như sau này Giang tổng không kinh doanh nữa, lúc nào cũng có thể đến ký hợp đồng tác giả với chúng tôi.”
“Vậy thì tốt quá, dù sao nhà xuất bản Trung Thương cũng có rất nhiều mỹ nữ mà!”
Liễu Toa Toa cười quyến rũ, cất bản thảo vào trong ví: “Giang tổng, xin hãy tin tưởng chúng tôi, cuốn sách ‘Chiến tranh Internet’ này, nhất định sẽ trở thành Thánh Kinh của ngành nghề Internet.”
Thái độ của Giang Chu vẫn rất bình tĩnh: “Trái lại thì tôi không có kỳ vọng cao như vậy.”
“Vậy chúng ta liền mỏi mắt mà chờ đi!”
“Mặc kệ thế nào thì vẫn phải cảm ơn Liễu tiểu thư đã tự mình chạy qua đây một chuyến.”
“Có thể gặp được ông chủ của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh, dù cho hôm nay tôi không lấy được bản thảo, thì chuyến này cũng không uổng chút nào.”
Chương 689 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]