Cuối năm 2011, trước tết.
Trên internet bỗng nhiên bắt đầu có thông tin liên quan đến lời đồn 2012 là ngày tận thế.
Nói cái gì mà người Maya đã nghiên cứu thiên văn, rồi tiên tri được ngày tận thế, còn có ngày tháng cụ thể.
Thậm chí có người nói, cục hàng không đã phát hiện một sao chổi bỗng nhiên chệch khỏi quỹ đạo vốn có, có 60% sẽ va chạm vào địa cầu.
Những lời đồn này vừa xuất hiện, lập tức đã bị phía chính phủ bác bỏ.
Nhưng điều thú vị này, lời đồn về ngày tận thế không tạo thành hoảng loạn cho xã hội, hơn nữa dân chúng cũng không khủng hoảng.
Thậm chí còn có chút mùi vị lãng mạn.
Bởi vì mặc kệ ngày tận thế là thật hay giả, mặc kệ sao chổi cho va chạm với trái đất hay không.
Rất nhiều người yêu thầm trong một thời gian dài đều đã quyết định mượn cơ hội này để tỏ tình với người mà mình thích.
Dù sao thế giới cũng sắp bị hủy diệt rồi, còn có cái gì có thể ngăn cản được tình yêu đích thực chứ?
Có điều, trước năm mới một ngày, đại học Thượng Kinh đã xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, đó chính là cột điện cao áp ở gần trường học bị nổ.
Có lẽ nguyên nhân là do thiết bị bị biến chất, hoặc cũng có lẽ là do tuyết rơi nhiều ngày chưa dừng.
Dù sao cột điện cao áp đó cũng không chịu nổi nữa, nên đã lựa chọn nổ tung.
Tia điện phun tung tóe, làm cho biển hiệu của một hàng trà sữa ở gần đó bốc cháy.
Rất nhiều sinh viên ở gần còn chụp ảnh rồi up lên vòng bạn bè.
Nói hiện tượng này chính là dấu hiệu cho ngày tận thế sắp đến.
Bằng không thì tại sao cột điện cao áp tự nhiên lại nổ tung chứ?
Vì vậy, hoạt động tỏ tình trong trường học càng ngày càng nhiều hơn.
Nhất là một số cô gái xinh đẹp, mấy ngày nay đã bị tỏ tình đến muốn ói tại chỗ.
Giống như Sở Ngữ Vi, nàng đi từ ký túc xá đến tòa nhà dạy học, cứ mười bước lại có một người tỏ tình.
Các loại thư tình, các loại quà tặng… nhiều không kể xiết.
Sở hoa khôi cho rằng, nàng không biết ngày tận thế có thật hay không, nhưng mấy ngày bị tỏ tình này, làm cho nàng có xúc động muốn hủy diệt thế giới.
Dĩ nhiên, ngoại trừ Sở Ngữ Vi ra, thì Hoàng Kỳ và Hàn Nhu cũng được rất nhiều người tỏ tình.
Nhưng mà cách xử lý của các hàng lại khác với Sở Ngữ Vi.
Mỗi khi các nàng nhận được thư tình thì đều chia sẻ cho nhau xem, bình luận tài văn chương của người ta, suy đoán xem trong hộp quà này là thứ gì…
Sau đó, lại trả về cho người ta.
So sánh với chuyện Sở Ngữ Vi từ chối tại chỗ, thì cách làm của các nàng đơn giản là giết người tru tâm.
Mà Phùng Tư Nhược thì lại khác.
Tuy rằng cũng có rất nhiều người ái mộ nàng, nhưng cho đến bây giờ, nàng vẫn chưa nhận được bức thư tình nào.
Đây hoàn toàn là bởi vì hung danh của Giang Chu, mười bước bẫy một người, bẫy người trong vô hình…
Ai sẽ dám đắc tội với một tên vô pháp vô thiên như vậy chứ?
Đại học Thượng Kinh, trong văn phòng Món Ngon ở trường.
Sở Ngữ Vi ‘hấp hối’ gục xuống bàn, biểu cảm vô cùng ủy khuất.
“Nếu tiếp tục như vậy, mình thực sự bị phiền chết mất.”
Nàng đã nói rất rõ ràng là mình đã nói bạn trai, nhưng đám người tỏ tình lại không giảm bớt chút nào.
Hình như mọi người vẫn chưa tin chuyện của nàng với Giang Chu.
Thậm chí có người còn nói Phùng Tư Nhược mới là bạn gái của Giang Chu.
Nàng cũng không có cách nào để phản bác lại chuyện này.
Bởi vì đúng là quan hệ của bọn họ cực kỳ phức tạp và kỳ quái.
Vì vậy, thời gian gần đây, Sở Ngữ Vi hay xuất hiện ở nơi này, để tố khổ với mấy cô gái.
“Mình cảm thấy được tỏ tình là một chuyện tốt mà, có vài người còn viết thư tình như là tiểu thuyết luôn.” Hoàng Kỳ vừa nói xong, liền mở một phong thư tình mà mình nhận được ra: “Cái phong thư này rất thú vị, người này nói là nhìn thấy mình mỉm cười với cậu ta ở bên ven hồ, bắt đầu từ ngày hôm đó, trong lòng liền không chứa nổi người khác.”
Sở Ngữ Vi ngước mắt lên: “Bạn mỉm cười với ai rồi?”
“Mình không biết, thậm chí mình còn quên mất là mình đã đi đến bên hồ lúc nào luôn.”
“Hả? Nghe quá đểu luôn…”
Hoàng Kỳ nhăn mũi một cái: “Nếu như ai thích mình mà mình cũng phải nhớ, vậy thì đầu mình phải nổ tung rồi.”
Hàn Nhu gật đầu: “Chị cũng không hiểu mấy bức thư tình khó hiểu này, nhưng hết lần này đến lần khác, người ta lại nói giống như là thật vậy.”
“Đúng không đúng không, em cũng cảm thấy như vậy đúng không?”
“Vậy Tư Nhược thì sao?”
Phùng Tư Nhược tỏ vẻ vô tội, yếu yếu ớt ớt mà mở miệng: “Em… em không nhận được thư tỏ tình.”
Hàn Nhu không ngừng cười trộm: “Nhất định là do danh tiếng của anh chị quá ghê gớm, cho nên không ai dám tỏ tình với em nha.”
“Em cũng không biết nữa.”
“Đúng rồi, anh chị đâu rồi?”
Lông mi Phùng Tư Nhược hơi run lên: “Giang Chu nói là nhận được mấy bức thư tình của mấy em gái khóa dưới, còn nói phải chạy đi xem xem đối phương là ai mà ngông cuồng như vậy, còn nói sẽ phê bình… “
Mấy cô gái chung quanh nghe thây mấy lời này, liền liếc mắt nhìn nhau, sau đó bắt đầu lên tiếng mắng cặn bã nam…
Cái đó mà gọi là phê bình sao?
Cái này phải gọi là đi xem người ta có xinh đẹp hay không mới đúng!
Chương 690 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]