Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 693: CHƯƠNG 693: GÓP LỄ HỎI, KHÔNG ĐỦ THÌ KHÔNG CẦN EM NỮA!

Giang Chu thấy hoạt động ‘dọn kho bán phá giá trong ngày tận thế’ sắp đến hồi kết thúc.

Mấy hôm nay, hắn cũng không cần ở công ty để nhìn chằm chằm nữa.

Giang Chu giao công việc kết thúc cho Quý Tử Hàm, để cho nàng có nhiều cơ hội làm quen với nghiệp vụ của Pinxixi.

Chờ Tô Nam trở về, hai người có thể nhanh chóng phối hợp với nhau.

Quý Tử Hàm rất có năng lực, hơn nữa còn rất ưu tú.

Chỉ là nàng có một khuyết điểm rất không tốt, đó chính là rất dễ cấp tiến.

Giống như trước kia, khi bọn họ cùng làm bên Tụ Mỹ vậy.

Bởi vì Quý Tử Hàm vừa mới tiếp nhận hạng mục, cho nên rất muốn làm ra một ít thành tích.

Vì vậy mới có hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’.

Sự thật đã chứng minh, cái hoạt động này đúng là rất tốt.

Nhưng bản kế hoạch của nàng lại thiếu đi năng lực ứng phó với những chuyện ngoài ý muốn.

Thế cho nên một cái phong ba hàng giả đã làm cho Tụ Mỹ bị hãm sâu vào trong dư luận.

Cuối cùng, từ một nền tảng có tiềm lực, biến thành một nền tảng rác rưởi.

Bởi vậy, sau khi Giang Chu khống chế hướng đi rồi, những chuyện còn lại cũng không quá khó đối với Quý Tử Hàm.

Mà thời gian còn lại, Giang Chu liền đi chơi khắp nơi với Phùng Tư Nhược, Sở Ngữ Vi, hoặc là Hoàng Kỳ, Hàn Nhu, Doãn Thư Nhã.

Hắn vui chơi giải trí, hưởng thụ cuộc sống của kẻ có tiền.

Không biết hai cô bé Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi đã đạt thành hiệp nghị gì.

Dạo gần đây vẫn luôn cùng ăn cùng ở trong biệt thự.

Thậm chí khiến cho người chị em tốt ‘cũ’ là Đinh Duyệt phải ghen tị.

Nói bóng nói gió đều là oán trách Sở Ngữ Vi cướp chị em tốt của mình.

Nhưng Sở hoa khôi người ta thì không cho là vậy.

Người ta nói là, mình và Phùng Tư Nhược không phải chị em tốt, mà là ‘chị em rất rất tốt’, là chị em tốt đến mức có thể ở chung một mái nhà.

Còn cái ‘chị em rất rất tốt’ kia có ý gì, thì chỉ có Giang Chu từng đọc cái kế hoạch kia mới hiểu rõ.

Ngoài ra, mấy ngày nay Hoàng Kỳ bị một ông anh năm bốn quấn quít.

Đối phương luôn gửi thư tình và tặng các loại quà tặng, hoa tươi cho nàng.

Khiến cho Hoàng Kỳ tan học liền dính lên người Giang Chu luôn.

Chỉ cần nhìn thấy ông anh kia xuất hiện, thì Hoàng Kỳ không nói hai lời liền chui vào trong lòng của Giang Chu.

“Người trong trường đều biết Giang Chu đã có bạn gái, Hoàng Kỳ, sao em lại chấp mê bất ngộ chứ?!”

Hoàng Kỳ tỏ vẻ lạnh lùng, khoanh tay trước ngực nói: “Tôi không ngại, đàn anh, anh cũng không cần quan tâm quá nhiều.”

Ông anh năm bốn nhịn cơn đau đớn tan nát cõi lòng xuống, vẫn không chịu bỏ cuộc như cũ: “Một ngày nào đó, em sẽ biết ai là người thật lòng với em.”

“Tôi cam tâm tình nguyện nha, đàn anh, anh không nên theo tuổi tôi nữa, được không?”

“Hoàng Kỳ, em nghe anh khuyên một câu, Giang Chu sẽ không làm cho em hạnh phúc đâu.”

“Mặc kệ, hiện tại vui vẻ là được rồi!”

Ông anh năm bốn đau khổ, hung hăng trợn mắt với Giang Chu một cái: “Cặn bã nam sẽ bị sét đánh chết.”

???

Mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi.

Tôi cmn trêu chọc anh à?

Chính anh không tán tỉnh được liền quay sang trách tôi?

Con bà nó chứ, có phải dạo này uy danh của mình hạ thấp rồi không?

Giang Chu nhịn không được mà trừng mắt với Hoàng Kỳ: “Buổi tối đừng trở về ký túc xá, theo mình đi khách sạn.”

Hoàng Kỳ ngước mắt lên, thần sắc có hơi mờ mịt: “Làm cái gì?”

Giang Chu nheo mắt lại: “Mẹ kiếp, suốt ngày bị bạn mang ra làm bia đỡ đạn, quá thua thiệt, mình phải thu chút lãi.”

“Thật không?”

“Làm sao, sợ rồi à?”

Hoàng Kỳ hừ một tiếng, kéo áo khoác xuống, để lộ ra một mảnh vai trắng nõn: “Ai sợ chứ? Có giỏi thì đến đi, chắc chắn mình sẽ phối hợp.”

Giang Chu yên lặng một lát: “Xem như bạn lợi hại, bạn chờ mình ăn hai cái thận rồi sẽ đến tìm bạn.”

“Mình sẽ chờ ở đây, bạn có giỏi thì làm cho mình đau đến khóc đi, chỉ biết nói mồm.”

“Mình không đến, tên của mình liền viết ngược lại!”

Cứ như vậy, thời gian từ từ lặng lẽ trôi qua.

Sau vài ngày tuyết rơi, nhiệt độ không khí cũng càng ngày càng thấp.

Trong chớp mắt, tuần thi cuối kỳ đã đến.

Rất nhiều học sinh đều bắt đầu ôn tập suốt đêm, cố gắng đền bù lại những gì đã mất.

Đến cuối tháng một, cuối cùng thì cuộc thi này cũng kết thúc.

Phùng Tư Nhược lấy bài bài thi của Giang Chu, vừa đi được vài bước liền quay lại.

“Anh viết sai tên rồi nha.”

Nàng chỉ vào hai chữ Chu Giang, đôi mắt trong veo nhìn về phía Giang Chu.

Bạn trai nhà mình bị làm sao vậy?

Công việc kinh doanh mệt mỏi quá à?

Làm sao ngay cả tên mình mà cũng có thể viết sai được?

“Không sai, chính là viết như vậy!”

“Hả?”

Giang Chu nhìn thoáng qua Hoàng Kỳ: “Đánh cược thua, từ hôm nay trở đi, tên liền viết ngược lại.”

Hoàng Kỳ đi qua trước người bọn họ, thần sắc ai oán: “Giang Chu chó, bạn chính là vương giả mạnh miệng.”

“…”

“Hừ!”

Giang Chu ngậm đầu bút, đưa tay vỗ mông nàng một cái.

Cô bé này, miệng lưỡi rất sắc bén, so sánh với Tiểu Nam Nhi thì chỉ hơn chứ không kém.

Nhưng mà đừng thấy nàng miệng lưỡi sắc bén, thật ra thì nội tâm rất yếu ớt.

Giang Chu mới sẽ không bị nàng lừa.

Chờ mình thuê phòng xong, nàng nói có việc đột xuất nên không đến, vậy chẳng phải mình là một tên rất ngu à?

Hơn nữa, trong tay mình còn có một Sở Ngữ Vi và một Tô Nam vẫn chưa giải quyết kìa.

Xếp hàng đi, ai cũng không chạy thoát đâu.

Chương 693 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!