Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 694: CHƯƠNG 694: GÓP LỄ HỎI, KHÔNG ĐỦ THÌ KHÔNG CẦN EM NỮA! (2)

Sáng sớm hôm sau, tuyết lại bắt đầu rơi.

Giang Chu đang bày mấy chậu hoa trong văn phòng ở trường ra hóng mắt.

Lại bày mấy chậu cây xương rồng lên bệ cửa sổ, làm cho cái văn phòng này hoàn toàn trở thành phòng nghỉ ngơi và giải trí.

Lúc này, Phùng Tư Nhược đang rúc trên ghế sa lon mà vuốt ve con mèo.

Đây chính là con mèo hoang vẫn lưu lạc ở trong trường học.

Nó vốn được Tô Nam và Hàn Nhu nuôi dưỡng, nhưng thời gian gần đây Tô Nam đã về nhà, còn Hàn Nhu thì phải đi thực tập một thời gian.

Cho nên, liền đổi thành Phùng Tư Nhược và Đinh Duyệt đến cho nó ăn.

Con mèo này bây giờ còn sướng hơn cả Giang Chu.

Gối lên lồng ngực mềm nhũn của Phùng Tư Nhược, hai chân hướng lên trời mà đạp.

Nếu như không phải vì nó là một con mèo cái, Giang Chu đã xách cổ ném nó ra ngoài từ lâu rồi.

“Cha nói là sẽ đến.”

“Hả?”

Phùng Tư Nhược thả con mèo mập xuống đất, ngẩng đầu lên: “Cha nói là muốn đến Thượng Kinh để gặp anh.”

Ngón tay Giang Chu hơi run lên, không cẩn thận là bụi bẩn rơi vào quần: “Khi nào?”

“Sáng này cha vừa gọi điện thoại cho em nha.”

“Vậy trừ lên Thượng Kinh ra, còn có chuyện gì khác không?”

Phùng Tư Nhược lắc đầu, hơi nhăn mũi một cái: “Chỉ nói là không cho Y Nhất tìm đối tượng thôi.”

Giang Chu sờ cằm một cái, lộ ra biểu cảm như đang trầm tư.

Trước kia, Phùng Sùng đã nói là cố gắng đừng liên lạc vì phải che giấu quan hệ giữa hai người.

Cho nên từ sau khi quỹ Y Nhất xuất hiện, hầu như bọn họ chưa từng gặp mặt.

Nhưng mà lần này, Phùng Sùng lại tự mình đến Thượng Kinh, còn điểm danh muốn gặp mình.

Vì sao đây?

Chẳng lẽ Phùng Viễn Sơn đã ợ ra rắm rồi?

Không thể nào?

Nếu như một nhân vật như Phùng Viễn Sơn mà chết thật, vậy giá cổ phiếu của Phùng gia nhất định sẽ giảm.

Nhưng từ số liệu trước mắt đến xem, thì tất cả công ty dưới cờ Phùng Viễn Sơn vẫn rất tốt.

Hơn nữa, dạo này Phùng Nhạc cũng rất thành thật, không hề có động tĩnh gì.

Vậy thì vì sao Phùng Sùng lại sốt ruột đi Thượng Kinh làm gì?

Giang Chu chép miệng một cái.

Hắn ngồi xuống ghế sa lon, đưa tay ôm Phùng Tư Nhược vào trong lòng.

“Co thể là cha em đến thu lễ hỏi rồi.”

“Hả?!”

Lông mi của Phùng Tư Nhược hơi run lên, có chút bối rối: “Không phải… không phải đã nói là không cần rồi sao?”

Giang Chu thở dài: “Cha của em đổi ý thôi, trên người em còn tiền không?”

“Còn… còn một ít.”

“Nào, đưa cho anh xem, nếu không đủ liền không cần em nữa.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy lời này của Giang Chu, liền nhăn mũi một cái, biểu cảm bỗng nhiên trở nên đáng thương.

Góp không đủ cũng không thể không cần nha.

Bằng không thì nàng sẽ khổ sở đến mức không thở nổi.

Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà nhếch mép lại, lại véo mặt của nàng một cái.

Xúc cảm trơn tuột nhẵn nhụi, mềm mại thơm thơm này, quả thực là khiến cho người ta yêu thích không nỡ buông tay.

Vì vậy, Giang Chu lại tăng sức mạnh lên một chút.

Véo cho đến khi Phùng Tư Nhược kêu tê tê, lúc này hắn mới buông tay ra, chỉ thấy gò má của nàng đã có một dấu tay màu đỏ.

“Sao em không kêu đau?”

Phùng Tư Nhược xoa xoa gò má, hàng mi mảnh khảnh hơi run lên vì sợ: “Em còn 30 ngàn đồng.”

Giang Chu hơi sững sờ, thầm nói hóa ra cô bé này vẫn đang suy nghĩ chuyện góp tiền: “Không phải em gửi hết tiền rồi à?”

“Đây là cô cô cho.”

“30 ngàn cũng không đủ nha.”

Phùng Tư Nhược có chút khổ sở: “Vậy còn thiếu bao nhiêu nha?”

Giang Chu sờ cằm một cái, suy nghĩ một trận: “Còn kém mấy cái ‘mục tiêu nhỏ’ nữa.”

“…”

Phùng Tư Nhược nhìn lấy Giang Chu, nội tâm không khỏi uể oải một trận.

Mấy trăm triệu, góp cũng góp không đủ.

Muốn gả …

Phùng Tư Nhược phồng má lên, nhịn không được mà tựa đầu vào vai Giang Chu, cái trán sáng bóng vô thức cọ cọ vào cằm của Giang Chu.

“Có râu mép, chọc vào người.”

Giang Chu toét miệng, nâng gò má của nàng lên rồi hôn một lát.

Sau khi đôi môi chia lìa, Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, nhịn không được mà đưa tay xoa xoa lưng.

“Anh còn cần em không nha?”

“Xem tình hình thế nào đã.’

“Ồ!”

Sáng sớm hôm sau, thời tiết khá sáng sủa.

Giang Chu đặt bàn ở khách sạn gần trường học, chuẩn bị nghênh đón cha vợ đến.

Lúc này, gió lạnh thổi qua đường, phát sinh những tiếng rít gào.

Những người đi đường đều che kín quần áo của mình lại, cảnh tượng rất vội vã.

Tầm vài phút sau, có một tiếng xe taxi màu trắng và vàng dừng lại ở trước người Giang Chu.

Phùng Sùng mặc âu phục bước xuống xe, lấy rương hành lý ở phía sau ra, nhìn về phía Giang Chu.

Ừm, cũng không tệ lắm.

Tuy rằng thời tiết khá lạnh, nhưng tên con rể này vẫn không quên đón tiếp mình ở cửa.

Chuyện này đã chứng tỏ tên con rể này cũng rất coi trọng người cha vợ là mình.

Mà Giang Chu coi trọng mình càng nhiều, chứng tỏ tình cảm của Giang Chu với con gái mình cũng càng sâu.

Điều này làm cho tâm trạng của Phùng Sùng tốt hơn vài phần, thậm chí còn cảm thấy Giang Chu thuận mắt hơn một chút, nhưng mà mỉm cười chào tên con rể này là không thể nào.

Làm cha vợ, cần phải thường xuyên bảo trì uy nghiêm của mình.

Chương 694 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!