Phùng Sùng hỏi: “Trời lạnh như vậy, ngồi ở cửa làm gì?”
“Nhà vệ sinh trong khách sạn bị hỏng, không chịu nổi, liền chạy ra ngoài này cho gió lùa.”
Khóe miệng Phùng Sùng co quắp một cái, trên mặt viết đầy ha hả.
Quả nhiên, bản thân mình không nên ôm quá nhiều kỳ vọng với tên con rể chó má này.
Cái gì mà chạy ra cửa đón, đều cmn là hiểu lầm.
Lúc này, Giang Chu quay đầu về phía sau, liếc mắt nhìn đại sảnh khách sạn.
Nhân viên khách sạn vẫn còn đang chạy tới chạy lui, rốt cuộc khi nào mới sửa xong đây.
Xem ra không có vài tiếng là không thể sửa xong rồi.
“Ông anh cha vợ, chúng ta tìm một quán cà phê ngồi một lát đi.”
Phùng Sùng gật đầu: “Cũng được, tìm một chỗ yên tĩnh đi, đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với cậu.”
Giang Chu làm một cái thủ thế OK: “Vậy lên xe thôi, cháu có dẫn tài xế theo.”
“Ừm!”
Nửa tiếng sau, hai người đến một quán cà phê ở vùng ngoại ô.
Cửa tiệm này có diện tích không lớn, khách khứa cũng không nhiều.
Dù sao đây cũng là mùa đông, mà giờ này cũng đang là giờ đi làm.
Không có ai có hứng thú bỏ làm để đi uống cà phê trong trời đông giá rét này cả.
Hai người tìm một góc yên tĩnh, rồi ngồi xuống đối diện nhau.
“Dạo này làm ăn thế nào rồi?”
“Phát triển không ngừng.”
Phùng Sùng ngẩng đầu nhìn Giang Chu một cái: “Dạo này cậu vẫn luôn bị truyền thông chú ý, làm việc phải cẩn thận một chút.”
Giang Chu nhấp một hớp cà phê, gật đầu: “Xin ngài cứ yên tâm, cháu sẽ không để lộ đâu, bên phía Phùng Nhạc cũng không phát hiện ra cái gì đâu.”
“Thương nhân đôi khi sẽ không tin chứng cứ, mà chỉ tin tưởng vào trực giác của mình, một ngày Phùng Nhạc cảm thấy cậu có vấn đề, thì Phùng Nhạc sẽ điều tra ra chuyện này.”
“…” Giang Chu cảm thấy hình như câu này của cha vợ còn có ẩn ý khác: “Có phải Phùng Nhạc đã có hành động gì rồi không?”
Phùng Sùng cầm cà phê lên: “Đoạn thời gian trước, Phùng Nhạc đã điều tra tài chính của Phùng gia, nhưng chắc là vẫn chưa tra ra được quỹ Y Nhất đâu, tôi đã tìm người làm sổ sách rồi, trong thời gian ngắn là không tra ra được cái gì.”
“Thì ra là như vậy, nhưng mà chuyện này cũng rất bình thường, Phùng Nhạc đã đến bước đường cùng rồi, có lẽ đang muốn đánh chủ ý lên người của gia tộc.”
“Tên nhóc nhà cậu cũng quá tàn nhẫn rồi, thế mà lại ép Phùng Nhạc đến bước đường này.”
Giang Chu khẽ lắc đầu một cái: “Đó chỉ là vì Phùng Nhạc quá tham lam, không dám buông tha Tụ Mỹ, sợ mất quyền thừa kế, bằng không thì Phùng Nhạc vẫn có cơ hội làm lại từ đầu.”
Phùng Sùng thở dài: “Tình trạng sức khỏe của cha tôi vẫn luôn được bảo mật, Phùng Nhạc thấy thấp thỏm cũng là chuyện bình thường.”
“Phùng Viễn Sơn thật sự ngã bệnh sao?”
“Cậu muốn nói cái gì?”
Giang Chu đặt ly cà phê xuống, hơi cau mày lại: “Cháu vẫn luôn cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ.”
Ánh mắt Phùng Sùng hiện lên vài tia bất ngờ: “Cậu cho rằng ông ấy giả bệnh?”
“Chưa chắc là giả, nhưng cháu cho rằng, ông ấy muốn mượn cơ hội bị bệnh này để làm cái gì đó.”
“Cậu có suy đoán gì?”
Giang Chu cầm thìa lên khuấy khuấy vài cái: “Trải qua vài ngày suy nghĩ, cháu cảm thấy, hình như ông ấy không muốn giao quyền thừa kế cho bất cứ ai trong số các chú cả.”
Tay Phùng Sùng bỗng nhiên run lên một cái: “Nói tiếp!”
“Tình trạng của Tụ Mỹ bây giờ, giống như một cái sàng thủng lỗ chỗ, Phùng Viễn Sơn không thể không biets.”
“Cậu nên gọi là ông nội!”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Cháu và Tư Nhược vẫn chưa kết hôn mà.”
Phùng Sùng mím môi một cái: “Nói tiếp.”
“Nếu như Phùng Viễn Sơn biết tình hình của Tụ Mỹ, thì ông ấy nên yêu cầu Phùng Nhạc từ bỏ hạng mục này, bằng không thì có thể Phi Độ sẽ bị phá sản.”
“Không sai, cậu nói rất có đạo lý.”
“Nhưng Phùng Viễn…nhưng ông nội của Tư Nhược lại mặc kệ cho Phùng Nhạc làm bừa, vì sao đây? Có thể ông ấy bị bệnh, nhưng đầu óc không hề bệnh chút nào, cho nên loại hành vi này rất kỳ lạ.”
Phùng Sùng hít sâu một hơi: “Nếu như người thừa kế không phải tôi, không phải Phùng Nhạc, cũng không phải Y Vân, vậy chỉ có thể là Phùng Long.”
Giang Chu suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Không đúng.”
“Không đúng chỗ nào?”
“Nếu như ông ấy sắp chết thật, vậy trực tiếp tuyên bố người thừa kế là Phùng Long là tốt rồi, tại sao phải kéo dài thời gian? Dù sao ba người đều bị đào thải rồi, kéo dài và giấu diếm cũng không có ý nghĩa gì cả.”
Phùng Sùng yên lặng một lát, bỗng nhiên móc từ trong túi ra một tờ giấy màu xanh lam.
Đây là một phong thư mời, được chế tác rất xinh đẹp và tinh xảo.
“Thật ra thì cậu không việc này, thời gian gần đây tôi cũng đang điều tra.”
Giang Chu nhìn thứ trong tay Phùng Sùng: “Đây là cái gì?”
Phùng Sùng đưa thư mời cho Giang Chu: “Cha tôi muốn mở một bữa dạ tiệc từ thiện ở Minh Tiềm Sơn Trang.”
“???”
“Cảm thấy không thể tin nổi?”
“Ông ấy đối ngoại là mình bệnh sắp chết, lại có thời gian đi làm từ thiện?”
Chương 695 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]