Phùng Sùng nhịn không được mà trừng mắt lên: “Cậu đã sống chung với con gái tôi rồi, bây giờ còn nói không suy nghĩ chuyện nhi nữ tình trường?”
Giang Chu nhếch miệng cười: “Quy củ là do ngài định ra, làm thương nhân phải có thành tín.”
“Vậy tôi phải chờ bao nhiêu năm mới có thể ôm cháu ngoại?!”
“Chuyện ôm cháu ngoại thì ngài không cần lo, hai năm nữa sẽ để ngài ôm, không cần vội.”
Mặt mo của Phùng Sùng không khỏi đen xì: “Ý của cậu là, cậu muốn để Tư Nhược có con trước khi lập gia đình?!”
Giang Chu mở hai tay ra: “Cháu vừa thực hiện lời hứa tài sản 100 tỷ, lại vừa thỏa mãn nguyện vọng ôm cháu ngoại của ngài, nên chỉ có thể làm như vậy.”
“Cậu…”
“Cháu là thương nhân thành tín, nếu như đã đáp ứng rồi thì nhất định phải làm được, đây chính là chân lý của cháu, ai khuyên cũng không được.”
Phùng Sùng lười nói nhảm với tên nhóc này, ông cảm thấy trong lời nói của tên này luôn có bẫy rập.
Thảo nào Phùng Nhạc lại không giải quyết được tên này.
Nếu như tên này sinh ở Phùng gia, vậy cha không cần lo lắng về chuyện người thừa kế nữa.
Đúng lúc này, Giang Chu cảm thấy đũng quần của mình bắt đầu chấn động.
Hắn mở ra xem, là quản lý đi tất chân màu đen trong khách sạn gọi điện thoại đến.
Vị này nói rằng nhà vệ sinh dưới tầng một đã sửa xong, cũng biểu đạt áy náy vì đã tạo thành quấy nhiễu với khánh hàng.
Vì bù đắp chuyện này, tiền phòng hôm nay sẽ giảm 50%.
Giang Chu xem tin nhắn SMS xong, lại cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Chuyện này… chẳng lẽ đây chính là vận cứt chó?
Sau khi rời khỏi quán cà phê, hai người quay lại khách sạn.
Lúc này, Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất cũng đã gọi xe đến.
Hai cô bé này đang đứng trước cổng khách sạn, mong mỏi và chờ mong với ba ba của mình.
Phùng Sùng nhìn thấy bóng dáng của hai cô con gái thì cũng rất vui vẻ.
Dù sao từ khi khai giảng đến giờ, ba người đã không gặp mặt nửa năm rồi.
Làm cha, luôn có một loại luyến tiếc với chuyện con gái trưởng thành.
Dù sao trưởng thành liền có ý nghĩa phải lập gia đình.
Huống chi Tư Nhược đã sống chung với Giang Chu rồi.
Cuộc sống sau này, gặp một lần thì lại ít một lần.
Có điều…vì sao con gái lớn nhà mình không quá vui vẻ với chuyện mình đến nhỉ?
“Tư Nhược, con làm sao vậy? Cha đến thăm con, con không vui vẻ sao?”
Phùng Tư Nhược cắn môi, yên lặng một lúc, cuối cùng nhẹ nhàng ngẩng đầu lên: “Giang Chu nói không cần con nữa.”
Mặt Phùng Sùng đầy dấu chấm hỏi: “Tên đó dám?!”
“Giang Chu nói là lễ hỏi của cha quá nhiều…”
“???”
“Có thể không cần nhiều như vậy hay không nha?”
“…
Phùng Sùng nghe con gái nói xong, mặt mo nhất thời đen xì.
Tên nhóc con này, dùng lời nói ban đầu của mình để gài bẫy mình.
Gây khó dễ cho bản thân mình, đúng không?
Cha vợ trong lòng không phục, nhịn không được mà quay đầu nhìn thoáng qua Giang Chu.
Cái tên con rể chó má này còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà nhìn chằm chằm vào bức tranh khỏa thân ở trên tường.
Nhìn một lúc lại nhịn không được mà đưa tay ra, đầu ngón tay vuốt ve những thứ lõa lồ kia.
Bức tranh này có tên là Thiên Sứ Hàng Lâm.
Trong tranh vẽ bốn vị Thiên Sứ, tất cả đều là ngực phẳng lộ nhũ, nằm nghiêng trên một đám mây.
Xinh đẹp, xa hoa, cách điệu…
Nghệ thuật to gan như vậy, sẽ gặp phải công kích ở quốc nội!
“Nói đến tranh, thì vẫn là tranh phương tây đẹp hơn, không bao giờ giấu thứ tốt, đây mới gọi là nghệ thuật.”
Miệng Giang Chu còn lẩm bẩm, trong mắt viết đầy thưởng thức.
Phùng Sùng nhìn lấy Giang Chu, càng nhìn càng khó chịu.
Tên nhóc khốn kiếp này, cả ngày đều không đàng hoàng được một chút.
Đã biết rõ là con gái lớn nhà mình rất nhát gan, thế mà còn suốt ngày hù dọa con bé.
Thiên kim tiểu thư Phùng gia, đến lượt tên phàm phu tục tử này nói không cần sao?
Nếu như không phải con gái mình thật sự yêu thích, ông đã lột da tên này rồi đưa vào bếp rồi.
“Không có gì, nếu tên này dám không cần con, cha sẽ băm tên này ra rồi gói sủi cảo.”
“A…?” Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên, vội vàng xua tay: “Không nên không nên.”
Phùng Y Nhất ở bên cạnh thấy thế cũng gật đầu: “Không được, sủi cảo phải nhân thịt dê mới ngon.”
Hả?
Muốn ăn sủi cảo sao?
Giang Chu nghe thấy nội dung câu chuyện của ba bố con, liền nhịn không được mà đi qua.
“Nếu tối nay mọi người muốn ăn sủi cảo, vậy chúng ta có thể đi đến đường Thủy Nhai.”
Phùng Sùng hừ lạnh một tiếng, há mồm nói: “Giang Chu!!”
Giang Chu phát hiện hình như bầu không khí không đúng lắm: “Làm sao vậy?”
“Nếu cậu dám bắt nạt con gái tôi, tôi sẽ băm cậu ra để gói sủi cảo.”
“Nói bậy, cháu bắt nạt cô ấy bao giờ?”
“Không phải cậu đã nói không đủ tiền lễ hỏi liền không cần con bé nữa sao? Tên nhóc nhà cậu thật là to gan lớn mật mà!”
“A?”
Giang Chu nheo mắt lại, nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
Cô bé này, bây giờ còn học được cả mách lẻo rồi à?
Lúc này, Phùng Tư Nhược tỏ vẻ vô tội, đáng thương nhìn về phía Giang Chu.
Nàng cũng không mách lẻo nha.
Nàng chỉ bảo cha mình giảm bớt tiền lễ hỏi một chút thôi mà.
Bằng không… bằng không Giang Chu không cần nàng nữa thì làm sao bây giờ?
Chương 697 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]