Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 698: CHƯƠNG 698: SAO CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC CỦA EM LẠI KHÔNG ĐẶC SẮC NHƯ ANH?

Giang Chu quay sang hỏi: “Em nghe thấy rồi chứ? Cha em uy hiếp anh, hay là chúng ta bỏ trốn đi nhé?”

“???”

“Bỏ trốn thì không cần lễ hỏi luôn, quả thực là nhất cử lưỡng tiện.”

Mặt Phùng Sùng đầy dấu chấm hỏi, nội tâm cũng không nhịn được mà run lên.

Vào giờ phút này, ông có thể nhìn thấy rõ ràng là, trong mắt của con gái mình có một tia động lòng.

Dần dần, sắc trời xán lạn đã biến thành hoàng hôn.

Ánh tà dương xuyên qua những đám mây hình vảy cá, tạo thành một màu sắc hết sức xinh đẹp.

Nhưng mà bởi vì đây đang là mùa đông, cho nên sắc trời hoàng hôn này trôi qua rất nhanh.

Cũng không lâu sau, bầu trời đã hoàn toàn đen xì.

Sau khi ăn cơm tối xong, Phùng Sùng kéo Phùng Tư Nhược đi qua một bên để tâm sự một phen.

Giang Chu bĩu môi một cái, hắn cảm thấy cho dù mình không nghe thì cũng có thể đoán ra nội dung cuộc trò chuyện này.

Đơn giản chính là chửi bới mình, nói xấu mình…vân vân…

Nhưng mà chắc chắn là mục đích của cha vợ không phải là vì làm cho Phùng Tư Nhược rời khỏi mình, mà là đạp mình xuống, rồi đề cao hình tượng người cha già này lên.

Bởi vì vừa nãy con gái có biểu hiện động lòng với chuyện bỏ trốn, quả thật là đã làm cho Phùng Sùng luống cuống.

Ông muốn giải thích với con gái mình chút, chuyện lễ hỏi thật ra chỉ là hiểu lầm.

Đó chỉ là khi ông còn chưa biết Giang Chu nên mới đặt một cánh cửa, nhưng mà sau này suy nghĩ lại, thì ông vẫn cảm thấy tình thân là quan trọng hơn, sau này ông sẽ không đề cập đến chuyện lễ hỏi nữa.

Tất cả là do tên nhóc Giang Chu kia, mang chuyện này ra đề gài bẫy ông.

Còn hù dọa con gái ông.

Từ đây làm cho hình tượng quang huy người cha của ông ảm đạm hơn.

Tên con rể chó má này, nội tâm thực sự quá bẩn rồi.

Lúc này, Giang Chu châm điếu thuốc, cùng ngồi đờ ra với Phùng Y Nhất.

“Anh rể, vì sao cuộc sống đại học của em không đặc sắc như anh?”

Giang Chu nhịn không được mà quay đầu: “Em nghĩ thế nào là đặc sắc?”

Phùng Y Nhất đung đưa hai cái chân thon dài trắng nõn: “Tìm thật nhiều bạn gái, kiếm thật nhiều tiền, muốn ngủ cái nào liền ngủ cái…”

“Ô ô…”

Giang Chu lập tức che miệng của nàng: “Ai nói với em là anh tìm rất nhiều bạn gái? Em đây là trần truồng nói xấu.”

Phùng Y Nhất kéo tay Giang Chu xuống, hơi nhíu mày lại: “Em đã nghe nói rồi, anh còn ngụy biện nữa, a, sao tay anh có mùi gì thế?”

“Vừa đi vệ sinh xong, quên chưa rửa tay.”

“Anh…”

Giang Chu rít một hơi thuốc lá, phun ra: “Cha em còn ở đây, đừng có nói mấy thứ không có thật đó, nghe thấy không?”

Phùng Y Nhất nhịn không được mà bĩu môi một cái: “Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.”

“Anh là trong sạch, cái con bé này, em đừng hòng nói xấu anh.”

“Trong sạch thì sẽ không sợ hãi nha, sợ thành như vậy rồi mà còn nói mình trong sạch sao?”

Giang Chu híp mắt lại, khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh lùng: “Em học biện chứng cũng không tệ nhỉ?”

Phùng Y Nhất hừ một tiếng, cao ngạo mà vênh khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Anh rể, sau này anh phải đối xử tốt, rất tốt rất rất tốt với em…”

“Dựa vào cái gì?”

“Bằng không thì em sẽ mách cho cha mẹ em biết.”

Trán Giang Chu đầy gân xanh: “Em bây giờ là uy hiếp trắng trợn đấy.”

Phùng Y Nhất nâng gò má của mình lên: “Rõ ràng là do anh làm quá nhiều việc xấu, cho nên mới dễ bị nắm đằng chuôi.”

“Được, nói đi, em muốn cái gì?”

“Cái gì cũng được thật à?”

Giang Chu ném tóp thuốc xuống, rồi dùng chân dập tắt: “Chỉ cần không quá đáng quá, thì chắc hẳn anh sẽ bằng lòng thôi.”

Mắt Phùng Y Nhất hiện lên một tia giảo hoạt: “Vậy… anh rể, ngày 15 tháng sau là sinh nhật em, em muốn…”

“Sinh nhật? Nhanh thế à?”

“Ừm!”

Giang Chu thò tay vào túi quần của mình, lục lọi ra hai đồng tiền, ném vào trong tay của Phùng Y Nhất: “Sinh nhật vui vẻ, chúc em hàng năm có hôm nay, hàng tháng có ngày này.”

“Anh rể, anh nghiêm túc à?”

“Làm sao vậy? Sợ tiêu không hết à?” Giang Chu đưa tay ra, lấy một đồng tiền trong đó về: “Vậy cứ thế nhé.”

Phùng Y Nhất nheo mắt lại, tỏ vẻ ghét bỏ: “Ý của em là, em muốn trải qua một sinh nhật có ý nghĩa nhất, một sinh nhật cả đời khó quên, chuyện này liền giao cho anh phụ trách.”

Khóe miệng Giang Chu hơi co quắp một cái: “Còn cả đời khó quên? Yêu cầu này quá khó rồi đấy.”

“Em mặc kệ, dù sao đây cũng là chuyện anh đã đáp ứng em.”

“Theo như anh biết, mặc kệ vui vẻ thế nào cũng không thể để làm cho người ta cả đời khó quên được.”

Ánh mắt Phùng Y Nhất hơi mờ mịt: “Vậy làm thế nào mới có thể cả đời khó quên?”

Giang Chu nhếch mép lên: “Chỉ có mất mặt thì mới có thể làm cho người ta cả đời khó quên.”

“…”

Giang Chu nói tiếp: “Muốn mất mặt không? Anh rể có thể giúp em nha.”

“Thôi quên đi, em không cần nữa rồi.”

Chương 698 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!