Mất mặt mà còn cần giúp sao?
Tự mình cũng có thể rất mất mặt, rất rất mất mặt nha.
Phùng Y Nhất cảm thấy bị lừa gạt, không khỏi tức giận, hừ hừ hai tiếng rồi rời đi.
Thời kỳ mùa đông.
Gió lạnh của Thượng Kinh căn bản là không thích hợp để xuất hành.
Bởi vì gió rét ở phương bắc có thể lạnh đến tận xương tủy.
Ngoại trừ dân đi làm từ 9 giờ đến 5 giờ ra, thì đại đa số người đều làm chậm nhịp điệu sinh hoạt lại.
Trước kia đi ra cửa còn có thể đi múa ở quảng trường.
Hiện giờ toàn bộ quảng trường đều không có người.
Tại mùa này, người phương bắc thường kéo dài tánh mạng bằng hệ thống lò sưởi, người miền nam thì rất kiên cường.
Phùng Sùng chỉ ngây người hai ngày ở Thượng Kinh, sau đó liền vội vàng rời đi.
Dù sao hành trình của ông cũng không quá bí mật.
Nếu như ở Thượng Kinh lâu, e rằng sẽ có vài người cảnh giác.
Trước khi đi, cha vợ còn nghiêm túc cảnh cáo Giang Chu.
Sau này không cho phép nói chuyện bỏ trốn nữa.
Lễ hỏi gì gì đó cũng không được nói, Phùng gia nhà lớn nghiệp lớn, sẽ không để ý cái này.
Nhưng mà chẳng may con gái bỏ trốn, vậy ông sẽ liều mạng với Giang Chu.
Giang Chu tươi cười đáp ứng, sau đó quay người đi tìm Phùng Tư Nhược.
“Bỏ trốn đi, cuộc sống này không cách nào sống được nữa rồi, cha em lại uy hiếp anh, còn muốn mạng của anh nữa.”
“Không được…”
Gương mặt Phùng Tư Nhược tràn đầy đáng thương, trong mắt đã có ánh nước long lanh.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, tâm trạng không khỏi tốt hơn vài phần.
Cô bé này hoàn toàn không biết, đời trước hai người họ đã bỏ trốn.
Khi đó, nàng cũng có hội chứng sợ xã hội như bây giờ, nhưng vẫn quyết định bỏ trốn khỏi Phùng gia, thành lập một gia đình mới với hắn.
Mặc dù khi đó có vô số hạnh phúc đếm không hết.
Nhưng Giang Chu vẫn luôn biết, chuyện mất đi người thân vẫn luôn là một khúc mắc ở trong lòng Phùng Tư Nhược.
Mà hắn trọng sinh trở về, chính là vì không muốn loại chuyện này diễn ra nữa.
“Vậy giữa anh và cha em, em chọn ai?”
“Em…”
Giang Chu véo mặt của nàng: “Em nghĩ kỹ đi, chỉ được chọn một người thôi.”
Phùng Tư Nhược nhéo góc áo, khẽ cắn môi mỏng: “Em bảo ông ấy không uy hiếp anh nữa, có được không nha?”
Mẹ kiếp, tại sao cô bé này lại đáng yêu như vậy chứ?
Giang Chu lấy tay ôm nàng vào ngực, lại hung hăng mổ hai cái.
Ngày hôm nay, kỳ thi cuối kỳ chính thức kết thúc.
Đám sinh viên được nghỉ bắt đầu mơ ước về kế hoạch nghỉ đông.
Thậm chí có người còn chuẩn bị không ít tài liệu trang bức, rồi bắt đầu liên lạc với những người bạn học cũ cấp ba của mình, chuẩn bị tổ chức một buổi họp lớp, để trang bức một phen.
Lúc này, các sinh viên ồn ào xông ra khỏi tòa nhà dạy học.
Thậm chí còn có một bộ phận nhỏ đã cầm hành lý, dự định thi xong thì trực tiếp đi về nhà luôn.
Giang Chu ném dụng cụ đi thi của mình cho Phùng Tư Nhược, sau đó trở về ký túc xá nam.
Một năm qua, hắn vẫn luôn chạy qua chạy lại ở bên ngoài, cộng thêm việc đã mua biệt thự hào hoa, cho nên cơ bản là không ở chung với đám bạn cùng phòng.
Đại học chính là giai đoạn cuối cùng để có thể kết giao bạn bè.
Giang Chu vẫn tương đối coi trọng tình hữu nghị của các anh em trong ký túc xá.
Bởi vì mặc kệ là người có bao nhiêu tiền, nhưng trong gien vẫn là một sinh vật quần cư.
Hắn cũng không muốn cuộc sống của mình chỉ có kiếm tiền, rồi không có cả một người bạn để kéo ra ngoài uống rượu.
Giang Chu đến ký túc xá, liền phát thuốc cho ba anh em cùng phòng.
Sau đó, lau lau cái ghế đầy bụi bặm của mình, hoành tráng ngồi xuống ở hành lang.
“Lão Cao, bạn gái cao tuổi kia của ông sao rồi?
Cao Văn Khải thở dài: “Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi cảm thấy bọn tôi không hợp, cho nên đã chia tay rồi.”
Giang Chu nhịn không được mà giễu cợt một tiếng: “Lão baby kia đá ông rồi à?”
“Không phải, là tôi nói lời chia tay.”
“Không thể nào, ông còn có thể nói chia tay á?”
Cao Văn Khải nhịn không được mà cau mày lại: “Vì sao tôi không thể nói lời chia tay, Lão Giang, có phải ông khinh thường tôi hay không?”
Giang Chu chép miệng một cái: “Trước kia, ông bị bà chị kia sử dụng như máy giặt quần áo, đến cả lốp xe dự phòng cũng không được tính, mà có thấy ông quay đầu đâu?”
“Một người con trai ưu tú, là phải trải qua cặn bã nữ rèn luyện, từ khi đó về sau, tôi đã trưởng thành rồi.”
Giang Chu chậc chậc hai tiếng: “Vậy thì càng không đúng, theo như tôi biết, lão baby kia vô cùng chiều chuộng ông mà?”
Cao Văn Khải yên lặng một lát: “Công nhận là rất tốt, tôi muốn gì đều mua cho tôi.”
“Vậy vì sao ông lại chia tay?”
“Tôi…”
Trương Nghiễm Phát tằng hắng một cái: Thật ra là bởi vì bạn gái cỉa Lão Cao nhiều tuổi rồi, bị ngã một cái liền gãy chân, Cao Văn Khải đi qua chăm sóc hai ngày, trở về liền chia tay.”
“Lão Cao, cái này thì ông không đúng rồi, tuy rằng vợ chồng là chim cùng rừng, nhưng làm sao có thể có tai họa liền tự bay riêng được?”
Ánh mắt Cao Văn Khải có chút ưu sầu: “Tôi bỗng nhiên ý thức được, thanh xuân của tôi không thể dùng để chăm sóc người già được, tôi nói thật, ngay cả mẹ tôi mà tôi còn chưa từng hầu hạ như vậy.”
Chương 699 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]