Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 701: CHƯƠNG 701: KHÔNG NÊN GẶP NGƯỜI QUÁ ƯU TÚ KHI CÒN THIẾU NIÊN! (3)

Đám người nghĩ đến đây, không khỏi cảm thấy Khúc Tiểu Nhã thật sự là nặng tình.

Dù biết rõ Giang Chu và Phùng Tư Nhược là một đôi rồi, nhưng vẫn thầm mến Giang Chu hai năm trời.

Lại trơ mắt nhìn Giang Chu thân mật với Phùng Tư Nhược hai năm.

Đây cũng không phải chuyện người bình thường có thể làm được.

Nếu như là một người khác, thì có lẽ đã bỏ cuộc từ lâu rồi.

Nhưng chỉ có Khúc Tiểu Nhã biết, không phải mình không muốn bỏ cuộc, mà là không thể.

Bởi vì, có lẽ cả đời này Khúc Tiểu Nhã cũng sẽ không gặp được một người ưu tú giống như Giang Chu.

Lấy một thân phận sinh viên, trở thành một đại lão trong giới kinh doanh.

Khúc Tiểu Nhã thích một người như vậy, làm sao có thể lại đi thích người khác.

Cho nên, có câu nói rất hay.

Không nên gặp phải người quá ưu tú khi còn thiếu niên.

Giống như Quách Tương trong tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung vậy, từ khi nàng gặp Dương Quá ở Phong Lăng Độ, trái tim của nàng đã không chứa được người khác.

Bởi vì dù thiên hạ có nhiều tuấn kiệt hơn nữa, nhưng lại có cái nào có thể so được với Thần Điêu Đại Hiệp của nàng?

Trương Nghiễm Phát quơ quơ điện thoại di động trong tay, nhìn về phía Giang Chu: “Lão Giang, lớp trưởng nói muốn liên hoan kìa, hỏi ông có đi không?”

Giang Chu nghe thế liền rít một hơi thuốc, suy tư một lát rồi chậm rãi gật đầu.

“Tôi vốn đã không đi học được bao nhiêu rồi, liên hoan lớp mà còn không đi nữa, thì không khỏi có chút quá đáng.”

“Vậy tôi trả lời giúp ông nhé?”

“Không cần, để tôi tự trả lời.”

Giang Chu lấy điện thoại di động ra, mở nhóm chat QQ của lớp ra.

Hắn vừa mới gõ chữ “Đi” vào trong khung xong, nhưng nghĩ nghĩ thế nào, hắn lại xóa đi, sau đó thoát khỏi nhóm chat của lớp, mở khung chat của Phùng Tư Nhược lên.

“Liên hoan lớp, em có đi không?”

“Đi nha, đi cùng Đinh Duyệt!”

“Vậy em trả lời cho Khúc Tiểu Nhã hộ anh, nói anh cũng đi.”

Phùng Tư Nhược gửi một icon nghi ngờ: “Anh cũng có thể tự trả lời nha?”

Ngón tay Giang Chu tung bay: “Anh đang gặm móng heo, ngón tay dính mỡ, không tiện gõ chữ.”

“Vậy sao anh có thể chat với nha…?”

“Bảo em trả lời thì em cứ trả lời đi, cẩn thận không anh lại không cần em nữa.”

“Trả lời đây! Icon quả bom/ quả bom/ quả bom!”

Bên này, Giang Chu vừa nhận được ba quả bom.

Bên kia, tin nhắn của Phùng Tư Nhược đã xuất hiện trong nhóm chat của lớp.

“@ Khúc Tiểu Nhã (lớp trưởng), Giang Chu nói là sẽ đi!”

Khúc Tiểu Nhã (lớp trưởng): “Đã biết, cảm ơn.”

Từ đó về sau, trong nhóm chat của lớp đã không còn ai trò chuyện nữa.

Bởi vì tất cả mọi người đều nhận ra một bầu không khí quỷ dị đang bao trùm trong nhóm.

Người thầm mến @ người được thầm mến, mời người này đi tham gia liên hoan.

Mà người được thầm mến lại không trả lời, mà là bạn gái trả lời thay.

Chuyện này cũng không có vấn đề gì, nhưng luôn làm cho người ta ngửi thấy một mùi vị như đang tranh giành tình nhân.

“Con bà nó, Lão Giang, chiêu này của ông thật sự là giết người tru tâm mà.”

Từ Hạo Đông ôm điện thoại di động, nhịn không được mà tỏ vẻ thán phục với Giang Chu.

Thật không hổ là thương nhân, nội tâm quá bẩn luôn.

“Tôi giết người tru tâm bao giờ?”

“Ông biết rõ Khúc Tiểu Nhã thích ông, thế mà ông còn bảo Phùng Tư Nhược trả lời Khúc Tiểu Nhã?”

Giang Chu lườm Từ Hạo Đông một cái, biểu cảm tràn đầy ghét bỏ.

Trong lòng người khác, mình là một tên tâm cơ như vậy sao?

Đậu xanh rau muống, quá oan uổng, Đậu Nga cũng không oan như vậy.

Hắn để cho Phùng Tư Nhược trả lời Khúc Tiểu Nhã là bởi vì hắn muốn rèn luyện cô bé Phùng Tư Nhược một chút, chứ không có liên quan gì đến Khúc Tiểu Nhã cả.

Hắn muốn Phùng Tư Nhược hiểu, bạn gái là có quyền lợi làm một số việc thay cho bạn trai.

Chuyện này cmn có quan hệ gì với Khúc Tiểu Nhã?

“Được rồi, đừng lảm nhảm linh tinh nữa, mau chuẩn bị một chút, rồi đi liên hoan nào.”

Ba con hàng kia nghe thấy thế, liền nhảy xuống giường, rửa qua mặt một cái, rồi còn không thèm cầm lược chải đầu luôn.

Một màn này làm cho Giang Chu chậc lưỡi vì cảm thấy kỳ lạ.

Tình hình không đúng lắm nha.

Ba con hàng này trôi chảy như vậy từ bao giờ?

Trước kia, mỗi khi đám con gái tổ chức liên hoan thì ba con hàng này đều cẩn thận mà ăn diện một phen.

Keo xịt tóc phải dùng ít nhất là nửa cân.

Còn phải xịt chút nước hoa có mùi như nước rửa chén.

Kém nhất cũng là cầm dao cạo lên cạo qua chút ria mép.

Nhưng tình hình bây giờ là sao?

Xuất gia rồi à?

“Các ông không ăn diện một chút à?”

Từ Hạo Đông nhìn Giang Chu một cái: “Ăn diện? Ăn diện có tác dụng mịa gì?”

Cao Văn Khải cũng rất tán thành mà gật đầu: “Nếu như ăn diện có thể tìm được bạn gái ở trong lớp, vậy còn phải chờ đến năm hai sao?”

“Đúng vậy, tôi đã không ôm hy vọng gì với đám con gái trong lớp rồi, đám người này đều không có mắt nhìn người.”

Giang Chu gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, đám con gái này còn dám coi thường anh Hạo Đông, quả thực là có mắt như mù.”

Từ Hạo Đông hất mái tóc: “Ngày hôm nay bọn họ đối xử lạnh lẽo đối với tôi, ngày mai tôi sẽ là thứ mà bọn họ không với tới nổi.”

Chương 701 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!