Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 702: CHƯƠNG 702: NỮ SINH VIÊN UỐNG NHIỀU, LIỀN CỞI QUẦN ÁO!

Một lúc lâu sau, bóng đêm từ phương xa kéo lại gần.

Trên trời có một đám mây đen to lớn bay đến, làm cho bầu trời đen xì.

Cũng không lâu lắm, bắt đầu có những bông tuyết phiêu đãng khắp bầu trời đêm rét lạnh.

Tiếng gió rít gào giống như là tiếng nức nở của thiếu nữ bị tổn thương tình cảm.

Từ bắc đến nam, từ xa đến gần.

Âm thanh không lớn, nhưng lại để cho người nghe không khỏi nổi một lớp da gà.

Bốn người vây quanh máy sưởi trong ký tá xá, vừa hút thuốc vừa trò chuyện trên trời dưới đất.

Nội dung đại khái là tên ngu xuẩn nào tỏ tình thất bại, hoặc là ông anh yếu đuối nào bị bạn gái cắm sừng rồi.

Đôi tình nhân nào mỗi người một ngã, cuối cùng là cả đời không qua lại với nhau.

Dù sao bọn họ cũng không nhắc đến một câu nào về chuyện tình yêu hạnh phúc trong sân trường.

Đây đại khái chính là quật cường cuối cùng của đám dân FA đi.

Sau đó, trò chuyện một chút, không biết vì sao lại nói đến chuyện lịch sử, ông abc trâu bò thế nào, bà xyz ghê gớm ra sao…

Từ Hạo Đông nhắc đến Tào Tháo, còn nói Tào Tặc là một hệ tư tưởng, vợ người vạn tuế.

Tóm lại là chém gió một trận, đảo mắt đã đến tám giờ tối.

Đúng lúc này, nhóm chat của lớp vẫn đang yên lặng bỗng nhiên truyền đến tiếng tinh tinh.

“Đã đặt xong rồi, một phòng lớn, có hai bàn.”

“Trước tám rưỡi, mọi người tập hợp đúng giờ ở phố ẩm thực.”

“Nhận được trừ 1, đến muộn không đợi nha!”

Khúc Tiểu Nhã nhắn tin xong, trên màn ảnh lập tức hiện lên một đống -1.

Đám người tràn đầy phấn khởi, tất cả đều spam khẩu hiệu không say không về.

Dường như lớp ba tài chính và kinh tế lâu rồi chưa được vui vẻ như thế này, bầu không khí rất để cho người ta hướng tới.

“Cũng gần đến thời gian rồi, chúng ta cũng đi thôi!”

Giang Chu đứng lên, vỗ mông một cái, gọi ba anh em rời khỏi ký túc xá.

Lúc này, đại học Thượng Kinh náo nhiệt hơn mọi khi rất nhiều.

Chủ yếu là vừa mới thi cuối kỳ xong, nhiệm vụ học tập cũng kết thúc.

Người không thích sống tập thể thì thi xong liền trực tiếp về nhà rồi, nhưng sinh viên ở lại trong trường, đại đa số đều là người thích ham vui.

Lúc này, Giang Chu mặc áo lông màu đen dẫn đầu đi trên con đường ở sân trường.

Đôi mắt được ánh đèn đường sáng loáng chiếu rọi.

Trong miệng thở ra những làn sương trắng.

Mà ba anh em ký túc xá thì đi theo sau hắn.

Bọn họ quàng khăn quàng cổ mua trong siêu thị, hai tay đút túi, ngẩng đầu mà bước đi.

Đi được một lúc, mấy người bọn họ lại có một loại cảm giác như sắp đi chiến đấu như trong phim Bến Thượng Hải.

Như đang có súng bên eo, trong túi thì có đầy tiền.

Đẹp trai tiêu sái cỡ nào chứ.

Thậm chí còn cảm thấy đám nữ sinh viên kia như vô tình hay cố ý mà nhìn chằm chằm vào bọn họ, để thưởng thức vẻ đẹp trai của bọn họ.

“Cô nàng kia, tuyệt đối là vừa nhìn tôi!”

Giang Chu nhướn mày lên: “Cô nàng nào?”

Từ Hạo Đông vươn ngón tay ra, chỉ về đằng trước: “Bà chị ngự tỷ chân dài kia kìa, các ông mù rồi à?”

“Mắt của bọn tôi không mù, nhưng mà ông cho rằng vị mỹ nữ đó bị mù sao?”

“Là sao?”

Trương Nghiễm Phát nhịn không được mà chen vào một câu: “Ý của Lão Giang là, phải cận mấy ngàn độ thì mới có thể nhìn trúng ông?”

Từ Hạo Đông nghiến răng nghiến lợi mà nhìn mấy tên bạn xấu: “Các ông thuần túy là hâm mộ và ghen tị với tôi!”

“Thôi đi ông ơi!”

“Lão Giang, ông cũng có nhiều mưa xuân như vậy, nào có hiểu được đám người chịu hạn hán lâu ngày như chúng tôi chứ?”

“Câm miệng, đừng cmn ngậm máu phun người.”

Hai mươi phút sau, bốn người đi đến nửa cuối con phố ẩm thực.

Nửa đoạn đường này hầu như đều là hàng quán.

Mặc dù trời đông giá rét, đêm tối mịt mờ, nhưng phố ẩm thực vẫn rất náo nhiệt và sôi nổi như mọi khi.

Thậm chí có rất nhiều người uống nhiều, không nói hai lời liền muốn cởi sạch quần áo ra.

Bốn người dừng bước nhìn một lúc lâu, suýt nữa thì bỏ lỡ thời gian liên hoan.

Chuyện này chủ yếu không phải vì cởi quần áo có gì đáng xem, mà là do người uống nhiều kia là một nữ sinh viên có dáng người uyển chuyển.

Vậy thì cmn rất là đáng xem rồi.

Nhưng mà người sống một đời sẽ có một số tiếc nuối, giống như là bây giờ vậy.

Nữ sinh viên kia ầm ĩ một lát, cuối cùng vẫn bị bạn học ngăn cản.

“Lừa đảo!”

“Lãng phí thời gian!”

“Cậu em của ông đây đã lạnh cóng rồi, vậy mà lại cho ông đây xem cái này?”

“Đám người ngăn cản kia, giả vờ chính nhân quân tử cái con mịa gì!”

“Đúng vậy đúng vậy, rõ ràng là cũng rất muốn xem mà còn giả vờ giả vịt.”

Bốn người hùng hùng hổ hổ, mặt đầy tiếc nuối mà rời đi.

Sau đó, bọn họ đi vào một nhà hàng có tên là Thực là Thiên, xuyên qua một đại sảnh đã kín hết chỗ, đến căn phòng riêng mà Khúc Tiểu Nhã đã đặt trước.

Lúc này, lớp ba của hệ tài chính và kinh tế đã có mặt đông đủ.

Cái cửa ở giữa hai gian phòng được mở ra, tạo thành một căn phòng lớn.

Ở giữa đặt hai cái bàn tròn, 36 người ngồi quây quần lại, đang nói bốc phét chém gió với nhau.

Chương 702 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!