Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 704: CHƯƠNG 704: TRÊN THẾ GIỚI NÀY CÓ RẤT NHIỀU TÌNH YÊU KẾT THÚC TRONG VÔ VỌNG!

Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt, gò má cũng đỏ ửng lên: “Không có… còn không có.”

Giang Chu lại gắp một miếng đậu cho nàng ăn: “Ăn nhiều một chút liền có.”

“Thật không biết xấu hổ.”

Phùng Tư Nhược rất tán thành lời này của chị em tốt, liền gật đầu đồng ý.

Giang Chu nhếch miệng cười: “Sinh con là chuyện của chúng ta, mặc kệ người khác nói gì thì nói thôi.”

“Phi, rõ ràng là Tư Nhược còn nhỏ như vậy.”

“Đây là do bà không sinh được con nên mới nói thế thôi.”

Đinh Duyệt nghiến răng nghiến lợi: “Ai bảo tôi không sinh được con?”

Giang Chu gắp một miếng gừng, đặt vào trong bát của Đinh Duyệt: “Ngay cả bạn trai mà còn không có, sinh cái gì? Jesus?”

“Ông… ông gắp gừng cho tôi làm gì?”

“Dân Fa thì ăn tạm cái này đi!”

“Cút!”

Tất cả mọi người trên bàn tiệc nhìn thấy Đinh Duyệt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, liền nhịn không được mà cười lên.

Nhưng đồng thời, bọn họ cũng rất hâm mộ Giang Chu khi có thể có một người bạn gái hồn nhiên và ngây thơ như vậy.

Tất nhiên, cũng có khối người hâm mộ Phùng Tư Nhược.

Dù sao Giang Chu bây giờ và Giang Chu của hai năm trước cũng là hoàn toàn khác biệt.

Giang Chu bây giờ là một trong một trăm người giàu có nhất toàn quốc.

Chỉ tính giá trị con người thôi, cũng có thể làm cho hàng ngàn hàng vạn thiếu nữ tranh giành cấu xé lẫn nhau rồi.

Khúc Tiểu Nhã do dự một lát, bỗng nhiên cầm ly bia lên trước mặt.

“Giang Chu, chúng ta cũng uống một ly chứ?”

Giang Chu lấy lại tinh thần, cầm ly bia lên: “Hai người uống không bằng tất cả cùng uống đi, nào, cụng một cái!”

Khúc Tiểu Nhã hé miệng cười: “Để ly sau thì uống cùng nhau đi, ly này mình muốn uống riêng với bạn, được không?”

“Vì sao?”

“Dù sao mình cũng là người khởi xướng buổi liên hoan này, bạn bằng lòng đến đây, làm mình thấy rất vui.”

Khúc Tiểu Nhã vừa nói chuyện, vừa dùng ngón tay nhỏ nhắn để vén tóc mai ra sau tai.

Gò má hơi đỏ hồng lên vì cồn, biểu cảm vừa sinh động lại vừa thẹn thùng.

“Như vậy à, vậy được tôi, chúng ta cùng uống một ly.”

“Cám ơn.”

Khúc Tiểu Nhã đưa ly qua cụng với Giang Chu một cái.

Sau đó cười ngọt ngào, rồi uống một hơi cạn sạch.

Sau đó, Khúc Tiểu Nhã cơ hơi ngượng ngùng mà lè lưỡi ra, trong tròng mắt nhộn nhạo đã có chút men say.

Hành động phóng khoáng như vậy nhất thời làm cho mọi người hoan hô.

Tất cả người trong phòng đều vỗ tay khen hay, trên mặt viết đầy hưng phấn.

Trái lại thì cái này không phải là do người của lớp ba hệ tài chính và kinh tế thích ồn ào, mà chủ yếu là vì hình tượng của Khúc Tiểu Nhã trong lòng bọn họ vẫn luôn là một cô gái dịu dàng.

Bình thường Khúc Tiểu Nhã rất đoan trang ưu nhã, cười nói nhẹ nhàng.

Không ngờ hôm nay lại sảng khoái đến mức uống cạn một ly bia, lại còn làm ra động tác đáng yêu như vậy nữa.

“Hừ, hồ ly tinh!” Đinh Duyệt vô thức gắp miếng gừng lên, cắn một cái mới phản ứng kịp, vội vàng phun ra ngoài.

Sau đó, Đinh Duyệt đặt đũa xuống, kéo kéo Phùng Tư Nhược ở bên kia của Giang Chu.

“Làm sao vậy?”

“Tư Nhược, bạn phải nhìn kỹ tên đàn ông thối này của bạn, đừng để người khác quyến rũ mất.”

Phùng Tư Nhược nhăn mũi một cái, ưỡn ngực ngẩng đầu ư một tiếng.

Nàng muốn làm ra một biểu cảm độc ác, để biểu hiện quyết tâm bảo vệ tình yêu của mình.

Nhưng rất đáng tiếc, mặc kệ nàng cố gắng ra sao, thì vẻ mặt của nàng vẫn rất đáng yêu.

Có điều, ngoại trừ cảnh giác ra, thì trong lòng Phùng Tư Nhược vẫn còn có hơi nghi ngờ.

Bởi vì nàng đã nói rõ với Khúc Tiểu Nhã khi còn ở thị trấn suối nước nóng rồi.

Nàng sẽ không tặng Giang Chu cho Khúc Tiểu Nhã.

Bắt đầu từ khi đó, Khúc Tiểu Nhã cũng không đi tìm Giang Chu nữa.

Nhưng mà tại sao hôm nay Khúc Tiểu Nhã lại nhiệt tình như vậy chứ?

Chẳng lẽ Khúc Tiểu Nhã đã đổi ý rồi sao?

Trong khi Phùng Tư Nhược nghĩ ngợi, Khúc Tiểu Nhã bỗng nhiên đặt ly xuống, âm thanh lại vang lên lần nữa.

“Thật ra thì hôm nay gọi mọi người đi liên hoan là vì còn có một nguyên nhân khác.”

“Nguyên nhân này tương đối cá nhân, nhưng mình cảm thấy là vẫn nên nói cho mọi người biết thì tốt hơn.”

Khúc Tiểu Nhã hít sâu một hơi: “Đơn xin trao đổi học sinh của mình đã được duyệt, đầu năm sau mình sẽ xuất ngoại, có lẽ sau này sẽ không gặp lại…”

“Mình rất trân trọng khoảng thời gian ở cùng với mọi người, trong lòng cũng có rất nhiều quyến luyến và không nỡ.”

“Nhưng… người luôn luôn muốn phát triển theo chiều hướng tốt hơn, không phải sao?”

Khi Khúc Tiểu Nhã nói đến hai chữ “Quyến luyến” và “Không nỡ” thì vô thức mà liếc nhìn về phía Giang Chu.

Làm một sinh viên trao đổi, đi đến một quốc gia xa lạ, xa xôi ngàn dặm.

Đây là một thách thức rất lớn đối với một người con gái.

Khúc Tiểu Nhã không phủ nhận một bộ phận lý do mình rời đi là vì Giang Chu.

Bởi vì cho dù nàng đã từ bỏ ý tưởng tranh giành với Phùng Tư Nhược.

Nhưng nàng hiểu, mình vẫn yêu thích Giang Chu.

Và nàng cũng hiểu, không phải tất cả mọi người đều có một kết cục hoàn mỹ.

Có rất nhiều tình yêu đều chấm dứt trong vô vọng.

“Lớp trưởng, bà… bà sắp xuất ngoại rồi á?!”

“Tại sao lại bất ngờ như vậy?”

“Đúng thế nha!”

Chương 704 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!