Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 705: CHƯƠNG 705: TÔI CÓ THỂ BẢO VỆ CÔ ẤY, NHƯNG TÔI HY VỌNG CÔ ẤY CÓ THỂ TỰ BẢO VỆ MÌNH!

“Thật ra thì mình đã nộp đơn từ nửa năm trước rồi.”

“Dù sao thì trao đổi sinh viên với nước ngoài cũng là một cơ hội rất tốt.”

“Chỉ là không ngờ tốc độ phê duyệt lại nhanh như vậy, mới có nửa năm mà đã được duyệt rồi.”

“Cho nên lần này không chỉ là liên hoan lớp, là cũng là bữa tiệc từ biệt.”

Khúc Tiểu Nhã nói xong, lại thản nhiên như không mà nhìn Giang Chu.

Chẳng qua là người kia vẫn không chú ý đến bên này.

Mà chỉ dùng đũa gắp một miếng thịt bò, rồi đút vào miệng Phùng Tư Nhược.

Điều này làm cho Khúc Tiểu Nhã không khỏi thấy hơi buồn bã.

Một nỗi thất vọng chợt lóe lên trong đôi mắt tràn đầy mong đợi kia.

Nhưng đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Khúc Tiểu Nhã.

“Lớp trưởng, trao đổi sinh viên chỉ được một hoặc hai năm thôi, đến năm bốn còn có thể trở về mà?”

Khúc Tiểu Nhã hơi sững sờ, nụ cười nhất thời trở nên xán lạn hơn vài phần: “Nếu có người nhớ mình, vậy thì mình sẽ trở lại nha.”

“Ui ui, ai mà có mặt mũi lớn như vậy? Có phải Hạo Đông huynh phong lưu phóng khoáng của chúng ta không?”

“???”

Từ Hạo Đông đang gặm chân giò đến miệng đầy dầu mỡ liền ngẩng đầu lên, mặt đầy dấu chấm hỏi mà nhìn về phía Giang Chu.

Mẹ nó, ông đây đã xuất gia, làm bạn với bàn tay rồi, vì sao vẫn còn bị dính đạn?

Có điều, phong lưu phóng khoáng cũng không tệ.

Lần sau có thể nói thêm vài câu như vậy.

Khúc Tiểu Nhã ho khan một tiếng, yếu yếu ớt ớt mà mở miệng: “Dĩ nhiên không phải…”

Giang Chu mỉm cười: “Xem ra lớp trưởng chỉ là khách khí với chúng ta thôi.”

“Cũng không phải!” Khúc Tiểu Nhã lập tức phủ nhận: “Nếu như… nếu như quả thật là người mình thích nhớ đến mình, vậy chắc chắn là mình sẽ về ngay.”

“Thôi đi, đây là đang ám chỉ ai sao?

Đinh Duyệt không nhịn được nữa, liền nhỏ giọng lầu bầu một câu, cũng cho Phùng Tư Nhược một ánh mắt cảnh cáo.

Hiểu rõ phụ nữ nhất, vẫn luôn là phụ nữ.

Trong mắt đám con trai, Khúc Tiểu Nhã là một cô gái dịu dàng, có tri thức, hiểu lễ nghĩa.

Nhưng trong mắt đám con gái, thì Khúc Tiểu Nhã ít nhiều gì cũng có chút ‘trà xanh’.

Vừa gióng trống khua chiêng nói là muốn đi, đồng thời còn ám chỉ mình có thể về bất cứ lúc nào khi có người nhớ mình gì gì đó.

Đây rõ ràng là nói cho Giang Chu nghe, chỉ cần Giang Chu nhớ, lúc nào Khúc Tiểu Nhã cũng có thể trở về tìm hắn.

Đinh Duyệt đã nhìn thấy những tình tiết như vậy ở trong tiểu thuyết rồi, rất nhiều là đằng khác.

Nhất là cái trò mèo cấp thấp này, căn bản là không thể gạt được ánh mắt sắc bén của mình.

Khúc Tiểu Nhã này, rốt cuộc là đang từ biệt hay là đang thăm dò?

Phùng Tư Nhược nhìn biểu cảm của Đinh Duyệt, nhịn không được mà cắn nhẹ môi mỏng.

Thật ra thì nàng cũng hiểu, trong lời nói của Khúc Tiểu Nhã có ẩn ý.

Bởi vì chỉ cần là chuyện liên quan đến Giang Chu, nàng đều sẽ nhạy cảm hơn rất nhiều.

Nhưng đối phương đã nói là muốn xuất ngoại.

Mình cũng không thể đứng ra tỏ quan điểm được.

Vì vậy, nàng chỉ nhẹ nhàng nhích lại gần Giang Chu hơn một chút, đem bàn tay nhét vào trong lòng bàn tay của Giang Chu.

Giang Chu nắm tay của nàng, xoa nhẹ hai cái, ánh mắt vẫn dừng lại ở trên người Khúc Tiểu Nhã.

“Hiện giờ xuất ngoại đang rất hot, phàm là trong nhà có điều kiện đều thích chạy ra nước ngoài.”

“Hơn nữa, tại lĩnh vực tài chính và kinh tế, chất lượng đại học ở nước ngoài đúng là tốt hơn trong nước nhiều.”

“Coi như bạn học xong mà muốn trở về nước, thì sơ yếu lý lịch cũng hấp dẫn hơn người khác nhiều.”

“Cho nên, mình kiến nghị là bạn nghĩ cách ở lại đó, dù sao điều kiện gia đình của bạn cũng không tệ, hoàn toàn có thể gánh vác phí học hành ở bên đó.”

Giang Chu gắp miếng dưa chuột nhét vào miệng, rồi thuận miệng phân tích một chút.

Khúc Tiểu Nhã nghe thấy câu này, nụ cười trên mặt liền cứng đờ.

Nghĩ cách ở lại đó sao…

Đó chính là đừng về à.

“Đúng… … đúng vậy, mình cũng nghĩ như vậy!”

Giang Chu cầm ly bia lên, đưa ra: “Không ngờ mới học năm thứ hai đại học mà đã có người phải rời đi rồi, nào nào nào, mọi người cùng đồng khởi đi, chúc lớp trưởng thuận buồm xuôi gió.”

Giang Chu vừa nói xong, đám người dồn dập cầm ly bia lên, trong miệng nói lời chúc phúc, sau đó nâng ly cạn chén.

Lúc này, Khúc Tiểu Nhã mượn cơ hội uống bia để nhìn trộm Giang Chu.

Giống như buổi tối trong thị trấn suối nước nóng, ngăn cách lấy lửa trại mà ảo tưởng về tương lai.

Chỉ là lần này Khúc Tiểu Nhã cũng không có được đáp án mà mình muốn.

Điều này làm cho Khúc Tiểu Nhã cảm thấy rất khó hiểu.

Đàn ông không phải là một sinh vật thích cảm giác mới mẻ sao?

Tuy rằng Phùng Tư Nhược rất xinh đẹp, là Nữ Thần của rất nhiều người.

Nhưng hai người họ đã hẹn hò hai năm rồi, sống chung đã nửa năm rồi.

Vì sao Giang Chu không muốn tìm cảm giác mới mẻ chứ?

Đã nhiều tiền, lại có nhan sắc, thế mà lại không đứng núi này trông núi nọ. Như vậy thực sự là quá lãng phí!

Một lúc lâu sau, bữa tiệc này cũng gần đến hồi kết.

Tất cả mọi người đề nghị chia tiền, nhưng Khúc Tiểu Nhã lại cản lại.

“Lần này là mình muốn từ biệt với mọi người, cho nên để mình thanh toán.”

“Có lẽ một ngày nào đó mình sẽ trở về, khi đó mọi người lại mời mình nha.”

Chương 705 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!