Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 706: CHƯƠNG 706: TÔI CÓ THỂ BẢO VỆ CÔ ẤY, NHƯNG TÔI HY VỌNG CÔ ẤY CÓ THỂ TỰ BẢO VỆ MÌNH! (2)

Khúc Tiểu Nhã cười híp mắt, lấy ví tiền từ trong túi ra.

Sau đó, ánh mắt của nàng hơi chuyển, rơi vào trên người Phùng Tư Nhược.

“Phùng Tư Nhược, bạn có thể đi thanh toán cùng mình không?”

“A?” Mặt Phùng Tư Nhược đầy mờ mịt: “Vì sao?”

Khúc Tiểu Nhã trầm ngâm một chút: “Có vài chuyện muốn tâm sự với bạn…”

“Ồ, cũng được.”

Tròng mắt Đinh Duyệt đảo vài vòng, bỗng nhiên giơ tay: “Vậy mình cũng đi cùng.”

Khúc Tiểu Nhã nhẹ nhàng quay đầu: “Chỉ là đi thanh toán tiền thôi mà, bạn còn sợ mình bắt cóc chị em tốt của bạn à?”

“Ai biết có thể hay không?”

“Đương nhiên là không.”

Phùng Tư Nhược nhìn về phía Đinh Duyệt, chớp mắt một cái: “Không sai, thanh toán xong sẽ về ngay.”

Đinh Duyệt liếc nhìn Giang Chu, thấy hắn không nói gì, vì vậy liền gật đầu: “Vậy bạn đi nhanh lên, bọn mình chờ bạn ở cửa.”

“Ồ!”

Phùng Tư Nhược nói xong, hai người liền đi về phía quầy thu ngân.

Lúc này, Đinh Duyệt thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Giang Chu.

“Sao ông cứ ngồi yên như vậy? Ông không quản một chút à?”

Lúc này Giang Chu mới ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt thâm thúy mà liếc nhìn Đinh Duyệt: “Quản cái gì?”

Đinh Duyệt nhíu mày lại: “Ông đừng nói là, ông không biết Khúc Tiểu Nhã có ý gì nhé?”

“Đương nhiên là biết.”

“Vậy ông còn để cho Khúc Tiểu Nhã dẫn Tư Nhược đi?”

Giang Chu cầm ly bia lên, uống nốt chỗ bia còn lại: “Có phải bà muốn sống cùng tôi đến hết đời không?”

Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên, lập tức lấy tay che ngực: “Nói bậy, ông cái tên không biết xấu hổ này, ngay cả chị em tốt của bạn gái mà cũng không buông tha!”

“Phi, bà cmn đừng có ngậm máu phun người.”

“Vậy ông có ý gì?”

Giang Chu thản nhiên đặt ly bia xuống: “Bà cũng phải lập gia đình, cũng sẽ có gia đình của mình, mà nhà chúng tôi thì có bạc tỷ, tôi lại bận rộn công việc, cuối cùng thì Phùng Tư Nhược vẫn phải học cách tự xử lý mọi chuyện, đương nhiên tôi có thể bảo vệ cô ấy cả đời, nhưng tôi hy vọng cô ấy không mất đi năng lực tự bảo vệ bản thân.”

“Tôi cho Tư Nhược nhiều đồ cưới như vậy, nếu như cô ấy không có chút bản lĩnh nào, sau này quản lý kiểu gì?”

Đinh Duyệt bỗng nhiên yên lặng, biểu cảm giống như đang trầm tư suy nghĩ.

Giang Chu nhìn nét mặt của Đinh Duyệt, tiếp tục mở miệng: “Có phải cảm thấy lời tôi nói rất có lý không?’

“Ừm!”

“Ah? Thế mà lần này bà lại không phản bác lại à?”

Đinh Duyệt ngước mắt lên: “Ông nói rất có lý, tôi cũng sẽ lập gia đình, tôi cũng sẽ có gia đình của riêng mình, nhất định sẽ!”

Giang Chu nhịn không được mà run rẩy vài cái: “Thì ra bà cảm thấy những lời này rất có đạo lý?”

“Bằng không thì sao?”

“Thôi quên đi, bà coi như tôi đánh rắm đi!”

“Xin chào, hóa đơn của ngài hết 628 đồng, ngài đưa 620 đồng là được!”

Khúc Tiểu Nhã mở ví tiền của mình ra, rút một xấp tiền mặt ra.

Nhân viên thu ngân đếm, tổng cộng của bảy tờ, sau đó đưa vào máy móc kiểm tra.

Lúc này, thanh toán trên internet vẫn chưa phổ cập.

Bởi vì có rất nhiều thương gia đều không tin tưởng loại chi trả không nhìn thấy và không sờ được này.

Cho nên, đại đa số thương gia quanh trường học đều chỉ nhận thanh tiền bằng tiền mặt.

Nhân viên thu nhân mở hòm tiền, tìm một chút rồi trả lại tiền thừa cho Khúc Tiểu Nhã.

“Nhận của ngài 700, trả lại ngài 80, chào mừng ngài lần sau quang lâm.”

Khúc Tiểu Nhã nhét tiền thừa vào trong ví, quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược.

Khúc Tiểu Nhã cảm thấy Phùng Tư Nhược là một cô gái quá xinh đẹp, mắt to, mi dài và dày, khuôn mặt mềm mại vô cùng mịn màng.

Ngũ quan đơn giản là hoàn mỹ không thể bắt bẻ.

Nhất là cặp chân dài và vòng eo tinh tế kia, thật sự là khiến cho người ta hâm mộ.

Thậm chí Khúc Tiểu Nhã còn cho rằng, khi Thượng Đế tạo người, thì đã đem tất cả điều tốt đẹp nhất cho Phùng Tư Nhược.

Đương nhiên, không chỉ có Thượng Đế làm như vậy, mà còn có Giang Chu nữa.

Cuộc sống này thực sự là không có công bằng gì đáng nói.

“Phùng Tư Nhược, chúng ta… tâm sự nhé?”

Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng gật đầu: “Cũng được.”

Khúc Tiểu Nhã nhìn thoáng qua đường phố bên ngoài: “Đi ra ngoài nói nhé?”

“Ừm!”

“Bạn quàng khăn lên đi, bên ngoài vẫn rất lạnh.”

“Được!”

Khúc Tiểu Nhã kéo cửa ra, cất bước đi qua bên cạnh.

Sau đó hít sâu một hơi, chậm rãi phun ra một luồng sương trắng.

Tuyết ở trên đường đã bị nhân viên bảo vệ môi trường vun qua hai bên.

Những bờ tường ngăn cách giữa hai cửa hàng cũng tích tụ ra một đống tuyết.

Sau đó yên tĩnh chờ ánh mắt trời trút xuống, rồi từ từ hòa tan.

Phùng Tư Nhược ở sau lưng Khúc Tiểu Nhã, giày giẫm lên mặt tuyết, tạo thành những dấu chân xinh xắn.

Hai người vừa đi vừa nghỉ, rẽ một cái, rồi dừng ở một con đường nhỏ cạnh giao lộ.

Sau đó, cả hai bắt đầu yên lặng ở dưới ánh đèn đường mờ nhạt.

Khúc Tiểu Nhã là đang sắp xếp và tổ chức ngôn ngữ.

Còn Phùng Tư Nhược thì đang tập trung đếm những con côn trùng nhỏ ở dưới ánh đèn.

Đại khái khoảng tầm nửa phút sau, rốt cuộc hai người cũng bắt đầu đối thoại.

“Mình phải đi thật, khoảng tầm tháng ba năm sau là phải đi rồi, phải bay qua xem ký túc xá và môi trường sinh hoạt thế nào.”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ nhàng mở miệng: “Chúc bạn thuận buồm xuôi gió.”

Chương 706 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!