Khúc Tiểu Nhã cười một tiếng: “Cảm ơn.”
“Đi đến nơi nào?”
“Manhattan!”
Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, nàng cảm thấy rất xa lạ với cái tên này: “Chúng ta có thể liên hệ thường xuyên.”
Khúc Tiểu Nhã hít sâu một hơi: “Đương nhiên.”
“Ừm.”
“Phùng Tư Nhược, thật ra mình vẫn luôn cố gắng buông bỏ, nhưng mình lại không cam lòng, giống như đang chạy trốn vậy!”
Lông mi Phùng Tư Nhược khẽ run lên, ngước đôi mắt trong veo: “Mình sẽ không tặng Giang Chu cho bạn.”
Khúc Tiểu Nhã chậm rãi gật đầu: “Mình biết, nhưng … mình vẫn muốn tỏ tình với Giang Chu một lần trước khi rời đi.”
“…”
“Đây là lần đầu tiên mình thích một người con trai, ngay cả tỏ tình chân chính mà cũng không làm được, mình thực sự không cam lòng, cho dù biết trước là sẽ bị từ chối, nhưng mình vẫn muốn đích thân nghe thấy câu đó, bạn có thể hiểu được cái cảm giác này không?”
Phùng Tư Nhược cắn môi, yên lặng một lát rồi gật đầu.
Có vài người là như vậy, chỉ cần không đích thân nghe được, không tận mắt nhìn thấy, cuối cùng vẫn sẽ cố chấp mà ôm hy vọng mờ mịt đó.
Cho nên, dân gian mới có câu tục ngữ: “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, không đến ngõ cụt không quay đầu.”
Phùng Tư Nhược có thể hiểu được.
Dù sao Đinh Duyệt cũng đã cho nàng xem rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình, trong đó quả thật là có một vài diễn biến tâm lý như vậy.
Khúc Tiểu Nhã thấy Phùng Tư Nhược gật đầu, nhịn không được mà thở phào nhẹ nhõm, trong mắt liền lóe lên một tia mừng rỡ.
Vì vậy, Khúc Tiểu Nhã lập tức mở miệng, nói rõ ý nghĩ của mình ra.
“Tối nay bạn có thể cho mình chút thời gian không, mình muốn tỏ tình với Giang Chu một lần, bởi vì chỉ có như vậy, mình mới có thể an tâm rời khỏi đây, Giang Chu yêu bạn như vậy, nhất định sẽ từ chối mình, mà mình cũng sẽ không thấy tiếc nuối nữa.”
“Vậy phải làm thế nào mới coi như là hoàn toàn từ chối?” Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng mở miệng, trong mắt tràn đầy dấu hỏi.
Thật ra đây là một vấn đề rất đơn giản, nhưng lại để cho Khúc Tiểu Nhã nghẹn họng.
Đúng vậy, Giang Chu phải nói gì mới coi như là hoàn toàn từ chối đây?
Xin lỗi, mình không thích bạn.
Ngại quá, mình không có cảm giác với bạn.
Hoặc là… phiền phức quá, cút đi.
Khúc Tiểu Nhã suy nghĩ một chút, phát hiện mình căn bản không thể trả lời được vấn đề này.
“Bạn nghe được Giang Chu từ chối xong, thật sự có thể an tâm rời đi sao?”
“Mình…”
Phùng Tư Nhược dùng đôi mắt sáng rực mà nhìn Khúc Tiểu Nhã: “Lớp trưởng, bạn đang gạt người.”
Khúc Tiểu Nhã nuốt nước miếng một cái: “Mình… mình không có.”
“Thật ra là bạn rất chờ mong Giang Chu sẽ đồng ý lời tỏ tình của bạn.”
“Không phải…”
Phùng Tư Nhược nhăn mũi một cái, đôi mắt đẹp hơi nheo lại: “Mình không đồng ý.”
Khúc Tiểu Nhã lập tức trợn tròn mắt lên: “Nhưng mà bạn vừa nói là bản hiểu cảm giác đó mà, đúng không?”
“Ừm.!”
“Nếu như có thể hiểu…”
“Nhưng vẫn không muốn đáp ứng.”
“…”
Hai người nhìn lẫn nhau ở dưới ánh đèn đường, tùy ý để ngọn đèn đường ấm áp nhuộm đầy mái tóc và lông mi.
Phùng ngốc manh siết tay áo, nhìn về phía cuối con phố mờ tối.
Nàng là một cô bé rất nhát gan, có một số việc có thể chấp nhận liền chấp nhận.
Coi như nàng thấy hơi bất mãn, thì đại khái là cũng sẽ không biểu đạt ra.
Nhưng mà nàng cũng không phải người mặc người khác muốn làm gì thì làm.
Cho đến hiện giờ, nàng đã vừa hung dữ vừa đáng yêu mà từ chối hai lần rồi.
Một lần là ở thị trấn suối nước nóng, khi đó Khúc Tiểu Nhã muốn nàng rời khỏi Giang Chu.
Lần thứ hai là ngay tại lúc này, Khúc Tiểu Nhã muốn tỏ tình với Giang Chu.
“Thì ra tình yêu thật sự sẽ làm một người thay đổi.”
Vẻ kinh ngạc trong mắt Khúc Tiểu Nhã từ từ biến mất, nhưng biểu cảm vẫn rất khó tin.
Một người vẫn luôn khoan dung và khiêm tốn với tất cả mọi chuyện như Phùng Tư Nhược, hết lần này đến lần khác lại trở nên sắc bén như lưỡi dao trong chuyện này.
Xem ra, đối với Phùng Tư Nhược mà nói, thì Giang Chu thực sự còn quan trọng hơn cả trời.
Thế mà lại có hành vi và quyết định hoàn toàn khác biệt với bản tính của mình.
Sinh viên yêu đương, thật sự có thể đến loại trình độ này sao?
“Nếu Giang Chu mà biết, có thể sẽ đồng ý nghe mình nói thì sao?”
Phùng Tư Nhược hừ một tiếng: “Giang Chu sẽ nghe mình.”
Khúc Tiểu Nhã yên lặng một lát, cuối cùng lại cười khổ: “Mình biết rồi.”
“Ừm!”
Cùng lúc đó, ở góc rẽ ở con đường.
Đinh Duyệt đang trốn trong bóng tối, không ngừng chảy nước miếng vui mừng.
Chị em tốt đáng yêu nhất của mình, cuối cùng cũng có thể tự quyết định rồi.
Không còn sợ hãi từ chối, mà đã dũng cảm đến hung dữ lại đáng yêu rồi.
“Cmn, bà sắp đè chết tôi rồi, đứng lên.”
Đinh Duyệt hơi nâng người: “Ông là một người đàn ông, đè một cái liền chết?”
Giang Chu ngồi xổm người đất, nhất thời cảm thấy áp lực đã giảm mạnh.
“Bà là một cô gái, đè lên lưng tôi, lại cho tôi có một loại xúc cảm như đang bị đàn ông đè, thật cmn …”
“???” Đinh Duyệt sửng sốt một lát, bỗng nhiên cúi đầu nhìn ngực mình: “Giang Chu, ông muốn chết!!!!!”
Chương 707 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]