Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 708: CHƯƠNG 708: MẠNH MIỆNG HƠN BẤT CỨ AI!

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ đông.

Các sinh viên trong trường cũng chuẩn bị ngồi xe về nhà.

Đám tài xế tụ tập ở các con đường trong khu đại học, chờ đợi mọi người triệu hoán.

Nhìn từ phía xa, đường phố như được khoác lên mấy màu trắng đen xanh.

Đủ các loại áo lông và các loại va li hành lý, tấp nập lao ra khỏi trường học.

Lúc này, hoạt động trở về quê nhà của các sinh viên đã được kéo màn che.

Khoảng thời gian này là không thể trì hoãn nữa, bởi vì vài ngày nữa là đến mùa tết rồi, đi về trước thì còn có thể mua vé, bằng không chờ vài ngày nữa thì chỉ sợ một vé khó cầu.

Năm 2012, đường sắt cao tốc vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, phải tầm 4 5 năm nữa mới được đưa vào hoạt động.

Người có điều kiện gia đình tốt sẽ chọn đi máy bay.

Người điều kiện hơi kém thì sẽ chọn xe lửa hoặc là xe buýt đường dài.

Nếu như chờ đến mùa tết, chẳng những chen chúc, mà mùi vị trong xe cũng thực sự là khó diễn tả được.

Trái lại thì Giang Chu không vội, bởi vì hắn quyết định sẽ ăn tết ở Thượng Kinh.

Nhưng trước khi ăn tết thì vẫn phải về nhà một chút, bằng không quý bà Viên Hữu Cầm sẽ mắng hắn cả một năm.

Hắn có thể tự lái xe về nhà, chỉ cần không gặp mấy chuyện như tắc đường cao tốc hay có gì đó ngoài ý muốn là được.

Cho nên, thời gian cũng coi như thoải mái.

Ngày hôm nay, hơn mười giờ.

Phùng Tư Nhược đang ở trong trong phòng tắm, Sở Ngữ Vi thì đang nấu nướng trong phòng bếp, Hoàng Kỳ thì ngồi chơi game ở trong phòng khách rộng lớn.

Một mình Giang Chu ngồi ở trong thư phòng, lẳng lặng liếc nhìn bản thảo mà nhà xuất bản đã gửi đến.

Bắt đầu từ kỳ nghỉ đông, Hoàng Kỳ và Sở Ngữ Vi đã xách túi vào biệt thự.

Dù sao sinh viên trong trường cũng đã đi gần hết, ở lại ký túc xá một mình thì hơi buồn chán.

Ba cô bé liền thương lượng một chút, liền quyết định ở chung một chỗ cho sôi nổi náo nhiệt.

Vì vậy, bây giờ cái nhà này đã bị chiếm lĩnh.

Bởi vì giường ngủ phòng ngủ chính rất rộng rãi, hoàn toàn đầy đủ chỗ cho ba người ngủ, cho nên Giang Chu lại phải ngủ ở phòng khách.

Đã năm ngày rồi hắn không bắt nạt Phùng Tư Nhược đến gào khóc rên rỉ.

Ngoài ra, cái ảo tưởng ngủ chung một giường lúc đầu, căn bản là vô nghĩa.

Ba cô bé này, một người lại khôn khéo hơn một người.

Nhất là Hoàng Kỳ, miệng thì mạnh đến tận chân trời, nhưng mặc thì lại kín đáo hơn tất cả mọi người.

Đi tắm rửa cũng phải khóa cửa, mặc đồ ngủ kín đáo rồi mới dám đi ra ngoài.

Thỉnh thoảng Sở Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược còn mặc áo lót trong nhà nữa kìa.

Nhưng mà đúng là Giang Chu không có tâm tư xấu gì cả, đôi khi hắn còn cố gắng tránh né một chút.

Chỉ là thích phàn nàn vài câu mà thôi.

Trong thư phòng, tiếng chuông điện thoại di động du dương bỗng nhiên vang lên, kéo tâm tư của Giang Chu đang chìm đắm trong sách về hiện thực.

Giang Chu thả cuốn sách xuống, cầm điện thoại di động lên xem, trên đó có hai chữ Quách Vĩ to đùng, còn đang nhấp nhô theo quy luật của điệu nhạc.

Tên nhãi Quách Vĩ này, từ khi bắt đầu yêu đương hẹn hò thì không chủ động liên lạc với hắn.

Trái lại thì thường xuyên post bài ân ân ái ái ở trên vòng bạn bè.

Hoàn toàn là một tên thấy sắc quên bạn.

Nhưng cứ mỗi khi đến ngày nghỉ, thì tên nhãi Quách Vĩ này sẽ gọi điện thoại đến.

Không có lý do gì khác, mà chỉ là vì đi nhờ xe về nhà.

Không biết xấu hổ, quả thực là không biết xấu hổ đến tận cùng.

Giang Chu âm thầm khinh thường, rồi vẫn nghe máy.

“Có chuyện gì? Tôi đang bận, có rắm mau thả.”

“Anh Giang, đã lâu không gặp, lão nhân gia ngài dạo này có khỏe không? Thân thể thế nào rồi? Tôi rất muốn đi thăm ông, tiếc là không có thời gian, lại cảm thấy ông làm việc bận rộn, bất ngờ đi qua sẽ quấy rầy ông.”

Giang Chu cười mắng một tiếng: “Đừng lảm nhảm mấy lời này với tôi, ông cmn lại muốn đi nhờ xe đúng không?”

Quách Vĩ nhất thời bật cười quái dị: “Người hiểu tôi, chỉ có Lão Giang ông!”

“Ông cmn yêu đương hẹn hò đến không còn cả tiền đi xe về à? Ngày nào cũng đi thuê phòng với Dương Hân sao?”

“Phi, ông đừng nói bậy, tôi và Dương Hân vẫn rất trong sáng.”

“Vậy tiền của ông đâu?”

Quách Vĩ nhịn không được mà thở dài: “Hẹn hò mà, làm cái gì cũng tốn tiền, đi ra ngoài ăn cơm cũng tốn tiền, đi ra ngoài chơi cũng tốn tiền, nên tôi phải tiết kiệm một chút ở những nơi có thể tiết kiệm.”

Giang Chu nhịn không được mà xì một tiếng: “Ông chính là ỷ lại vào tôi đúng không, cũng bởi vì tôi cmn có xe?”

“Chúng ta là anh em tốt, tôi không ỷ lại vào ông thì ỷ vào ai?”

“Có loại anh em tốt chỉ biết chơi chùa như ông thật cmn khó chịu, nói đi, khi nào về?”

Quách Vĩ tằng hắng một cái, giọng điệu hơi ngượng ngùng: “Lão Giang, trước khi nói thì tôi còn một thỉnh cầu, không biết ông có thể đáp ứng tôi trước không?”

Giang Chu yên lặng một lát, mi tâm không khỏi nhíu lại: “Ông cmn muốn kéo của Dương Hân cọ xe của tôi à?”

“AH…quả nhiên không ai hiểu tôi bằng Lão Giang ông!”

“Cút, không có cửa đâu.”

“Đừng mà, tôi đã tính toán rồi, em gái ông, thêm Sở hoa khôi, cộng thêm thôi và Dương hân, tổng cộng vừa đủ năm người!”

Chương 708 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!