Giang Chu trực tiếp mắng Quách Vĩ không biết xấu hổ: “Ông cmn tính toán rõ ràng phết nhỉ? Đây rốt cuộc là xe của tôi hay là xe của ông?”
Quách Vĩ cười hì hì: “Lão Giang, tôi sẽ không chiếm tiện nghi của ông, chờ tôi cầm tiền mừng tuổi thì sẽ mời ông đi ăn cơm.”
“Ông tưởng tôi ngu à, ông cmn bao nhiêu tuổi rồi mà còn đòi tiền mừng tuổi?!”
“Tôi không có, nhưng đây là lần đầu tiên Dương Hân đến nhà tôi, chắc chắn cha mẹ tôi sẽ mừng tuổi cô ấy.”
Giang Chu ồ một tiếng: “Vậy ông tính nhầm rồi, trên xe tôi còn có một người nữa!”
Quách Vĩ a một tiếng đầy bất ngờ, ngay sau đó lại nhớ đến một người: “Phùng Tư Nhược cũng muốn trở về với ông à?”
“Ừm, mẹ tôi nhớ cô ấy, nên bảo tôi đưa cô ấy về nhà chơi.”
“Đậu xanh rau muống, tôi chưa nghĩ đến điểm này!”
“Cho nên…ông cmn vẫn đi mua vé đi thôi!”
Quách Vĩ hừ hừ hai tiếng, ấp úng nói: “Hay là…hay là để tôi ngồi xổm ở cốp sau nhé?”
Giang Chu mắng một tiếng cút: “Ông cmn thiếu tiền hai tấm vé xe à?”
“Vậy thì không phải, chủ yếu là không chiếm được chút lợi lộc nào từ ông, trong lòng luôn cảm thấy có chút không thoải mái.”
“Cút mau cút mau, không có việc gì nữa thì cút đi!’
Giang Chu trực tiếp cúp điện thoại, ném điện thoại di động lên trên bàn, lại nhịn không được mà cười mắng một tiếng.
Cái tên nhãi Quách Vĩ này, da mặt thật cmn còn dày hơn cả tường thành.
Chờ tên nhãi này tốt nghiệp liền kéo qua làm quản lý khách hàng ở Chu Tinh, với cái da mặt này, có lẽ không có hạng mục nào là không thể đàm phán được.
Ông lợi dụng tôi, tôi lợi dụng ông, đây cmn mới gọi là anh em tốt.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại di động của Giang Chu bỗng nhiên sáng lên.
Trong khung chat QQ, Quách Vĩ gửi cho hắn một tấm ảnh xe SUV bảy chỗ của BMW.
“Lão Giang, dạo này có ý tưởng đổi xe không?”
“Đổi cái em gái ông!”
Giang Chu trả lời một câu, thầm nói tại sao mình lại quen biết một nhân sĩ vô liêm sỉ như vậy chứ?
Có điều… Giang Chu yên lặng một lát, bỗng nhiên mở điện thoại di động ra xem.
Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc SUV kia một lúc lâu, thần sắc trở nên hơi trầm tư.
Thật ra thì mua một chiếc SUV bảy chỗ cũng không phải không được.
Chuyện này cũng không liên quan gì đến chuyện có đưa tên nhãi Quách Vĩ theo hay không.
Chủ yếu là bởi vì bản thân hắn cũng có cái nhu cầu này.
Phùng Tư Nhược, Sở Ngữ Vi, Hoàng Kỳ, Tô Nam, Hàn Nhu… Cha mẹ…
Cộng thêm một đám cha mẹ vợ…
Nhiều người như vậy, nếu như hành động tập thể thì chiếc xe bây giờ căn bản là không thể dùng được.
Nhưng mà hình như xe bảy chỗ cũng không đủ nha, hay là mua xe 20 chỗ luôn?
Giang Chu chép miệng một cái, sờ cằm một chút, sau đó liền gọi cho Chu Vũ Đình.
Mua xe thôi.
Đậu xanh, mình nhiều tiền như vậy, mua một chiếc xe mà còn phải xoắn xuýt hay phân vân à?
Có tiền không tiêu, căn bản chỉ là giấy vụn.
Ngay sau đó, đối phương đã nghe máy.
Giọng nói của Chu Vũ Đình lập tức truyền ra từ ống nghe.
Hiện giờ, Tô Nam không ở Thượng Kinh, cho nên hầu như là Chu Vũ Đình xử lý mọi chuyện giúp Giang Chu.
Cô bé này xuất thân từ một thôn nhỏ ở trên núi, vừa giản dị lại vừa có năng lực, vừa thật thà lại vừa quyết đoán.
Giang Chu rất tin tưởng năng lực của nàng, cho nên hắn tương đối yên tâm khi giao mấy chuyện này cho nàng xử lý.
“Alo, sếp?”
“Vũ Đình, bây giờ cô có ở công ty không?”
“Tôi đang ở tổng bộ của Kinh Đông, đang đối chiếu báo cáo với người phụ trách bên này.”
“Ừm, vậy mấy ngày này, cô tìm người đi đặt một chiếc xe cho tôi, trong phạm vi bằng C1, càng nhiều chỗ ngồi càng tốt!”
“Ok Sếp, ngày mai tôi sẽ phân phó.”
“Vất vả rồi!”
Sau khi cúp điện thoại, Giang Chu tiếp tục xem cuốn sách “Chiến tranh Internet” của mình.
Nhà xuất bản Trung Thương không hổ là cơ cấu chuyên xuất bản sách cho các đại lão giới kinh doanh.
Thiết kế tổng thể vô cùng xa hoa và khí thể, nhưng cũng rất đậm nét.
Chủ yếu là vì những nội dung mà Giang Chu viết trong này đều rất gì và này nọ, cho nên chất lượng của cuốn sách này là rất cao.
Cộng thêm chuyện tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh đang rất hot trong giới đầu tư bây giờ.
Có lẽ cuốn sách này sẽ trở thành Thánh Kinh của ngành nghề đầu tư Internet, cũng là cuốn sách bán chạy nhất năm nay, giống như những gì vị biên tập kia đã dự đoán.
Nhưng đối với Giang Chu mà nói, thì những hư danh này không hề quan trọng chút nào.
Bởi vì từ khi hắn tiến vào bảng xếp hạng tỷ phú, thì thanh danh của hắn đã đạt đến đỉnh phong rồi.
Nhưng đúng lúc này, lỗ tay Giang Chu bỗng nhiên dựng thẳng lên.
Hắn phát hiện ra, bên ngoài đang có những âm thanh rất huyên náo.
Hình như mấy cô gái đang nói chuyện gì đó ở phòng khách, vừa nói vừa cười rộ lên.
Giang Chu nhịn không được mà cau mày.
Mấy cô bé này, không có mình ở đó mà cũng vui vẻ như vậy?
Hắn liền đứng lên, kéo cửa phòng đi ra ngoài.
Đi cầu thang xuống tầng một, liền phát hiện ra Hàn Nhu đã trở về từ bao giờ.
Lúc này, nàng đã thay dép xong, đang ngồi trên ghế sa lon mà nói gì đó.
Chương 709 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]