Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 712: CHƯƠNG 712: CÚT MẸ NÓ TÌNH YÊU ĐI, CHƠI CHÙA MỚI KHIẾN NGƯỜI TA VUI SƯỚNG! (2)

Giang Chu vỗ vỗ cái mông nhỏ của hai người, tiện tay mở cốp sau của xe ra.

Hai cô bé lập tức lôi hành lý từ trong biệt thự ra, rồi ném lên xe.

Trong khoảng thời gian rảnh rỗi này, Giang Chu lấy điện thoại di động ra, gọi cho Quách Vĩ.

“Alo? Lão Giang, có chuyện gì sao?”

“Ông đi về chưa?”

Quách Vĩ thở dài: “Vẫn chưa, tôi còn đang làm thêm ở chung quanh trường học.”

Giang Chu nhướn mày lên: “Chỉ bằng ông? Mà cũng đòi làm thêm?”

“Lão Giang, có phải ông quá khinh thường tôi rồi không?”

“Tôi chỉ không nghĩ ra nổi là ông có thể làm gì, biểu diễn mất mặt ở trước cửa tiệm mới khai trương à?”

Sau khi nghe xong, Quách Vĩ liền mắng vài câu cút: “Ông mới biểu diễn mất mặt, tôi chỉ nhân cơ hội được nghỉ này để tiết kiệm thêm ít tiền thôi, được không?”

Khóe miệng Giang Chu không khỏi co quắp một cái: “Lẽ nào ông thực sự không có tiền mua vé xe đi về à? Góp lộ phí về nhà, nghe quá thảm luôn.”

“Cũng không phải như vậy, chủ yếu là vì sắp sinh nhật Dương Hân rồi, tôi muốn để dành ít tiền để mua quà cho cô ấy.”

“Ồ, cho nên ông không về đúng không?”

“Không về, đàn ông nên phấn đấu vì tình yêu mới đúng, bây giờ về nhà, lại phải chờ nửa tháng mới có thể ăn tết, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, hơn nữa, lãng phí thời gian là hành vi không tôn trọng tình yêu.”

Giang Chu kéo giọng ồ một tiếng: “Tôi mới đổi một chiếc SUV Mercedes bảy chỗ ngồi, đang định đưa ông trở về nhà, nhưng mà ông đã nói như thế thì thôi vậy!”

“A A A, chờ… chờ đã, ông nói cái gì? Mua xe mới? SUV Mercedes bảy chỗ á?”

“Ừm, vừa mua một chiếc, định trở về Lâm Giang, nhưng dù sao ông cũng không về, nên hỏi làm cái gì.”

“Ai bảo tôi không về? Lão Giang, tôi muốn về nhà đến điên rồi, ông chờ một chút, tôi đi tìm Dương Hân nói chuyện đã.”

“Chờ đã, ông vội cái gì? Không phải ông đã nói là về nhà bây giờ chỉ lãng phí thời gian sao, mà lãng phí thời gian là hành vi không tôn trọng tình yêu cơ mà?”

“Cút cmn tình yêu đi, chơi chùa mới có thể khiến người ta vui sướng!”

“Trời ạ, ông thật cmn không biết xấu hổ, cẩn thận bị Dương Hân nghe thấy.”

Rầm!

Giang Chu vừa nói xong, trong ống nghe liền truyền ra một tiếng vang trầm.

“Anh đùa thôi mà!”

“Hân Hân, em đừng tức giận, anh chỉ đùa thôi mà, thật…!”

“Ai nha, bên kia là Giang Chu mà, thật mà!”

“Em xem ghi chú này, chính là Giang Chu mà!”

“Nếu em không tin, anh bảo Giang Chu nói với em một câu!”

Ngay sau đó, giọng nói của Quách Vĩ liền to và rõ ràng hơn một chút.

“Lão Giang, Dương Hân tưởng tôi đang gọi điện thoại với cô gái khác, ông mau thanh minh cho tôi một chút.”

“…”

Giang Chu nghe thấy những lời này, khóe miệng nhịn không được mà cong lên.

Tên nhãi thấy sắc quên bạn này, cả ngày chỉ biết chơi chùa mình.

Cuối cùng cũng rơi vào lòng bàn tay mình rồi.

Để cho mình chứng minh hộ?

Ha hả, mình quyết định làm một người câm.

Khiến cho tên nhãi Quách Vĩ này biết, tình yêu vĩ đại luôn đi đôi với bạo lực.

Cùng lúc đó, Quách Vĩ thấy đối phương không nói gì, lặng yên không tiếng động.

Cậu ta lại nhìn về phía bạn gái đang lạnh lùng nhìn mình ở bên cạnh.

Lòng Quách Vĩ liền run lên, không khỏi sinh ra một loại dự cảm xấu.

“Con bà nó, Lão Giang, đừng đùa như vậy mà!”

“Tôi đang gọi điện thoại cho ông, ông mau nói vài câu đi mà!”

Sau vài giây yên ắng, Quách Vĩ mới ý thức được là mình đã tin tưởng nhầm người.

Cậu ta và Giang Chu đã quen biết nhau từ nhỏ!

Cho nên biết cái tên khốn Giang Chu này rất thích làm chuyện mà người không làm!

Xong xong xong.

Đây coi như là có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

“Hân Hân, em hãy nghe anh nói, bên kia tuyệt đối là tên khốn Giang Chu.”

“Trời đất ơi, tên khốn Giang Chu này không nói gì liền muốn chơi xỏ anh, tên này thấy anh chịu đòn còn vui sướng hơn cả tự được ăn kẹo.”

“Gì cơ? Em nói Giang Chu là người tốt à, con bà nó, em thật sự làm nhục hai cái chữ người tốt này rồi!”

“Tên khốn Giang Chu này xấu xa từ lúc còn tiểu học rồi, không có cô bé nào trong lớp là không bị Giang Chu vén váy.”

Giang Chu nghe nội dung cuộc đối thoại bên kia, khóe miệng không khỏi co quắp một cái.

Con bà nó, đây là muốn đè đầu cưỡi cổ mình sao?

Dỗ vợ cũng không thể đâm sau lưng anh em tốt chứ?

Được, ông đã bất nhân, vậy đừng trách tôi bất nghĩa.

Giang Chu ngước mắt lên, nhìn về phía trước.

Lúc này, Sở Ngữ Vi đã thu xếp hành lý xong, đang đứng chờ ở trước cổng.

Giang Chu thấy thế liền cất bước đi qua, ra hiệu cho nàng im lặng, sau đó đưa điện thoại đến bên tai nàng, ý bảo nàng nói chuyện.

Sở hoa khôi bị cái động tác bất ngờ này làm cho mờ mịt.

Nhưng mà nàng vẫn luôn rất ngoan và rất nghe lời khi ở trước mặt Giang Chu.

Vì vậy, nàng liền nhẹ nhàng mở miệng về phía điện thoại di động.

“Alo?”

Sở Ngữ Vi vừa nói xong, đối diện liền truyền đến một tiếng kêu la thảm thiết.

Trong tiếng kêu la thảm thiết đó, còn xen lẫn vài câu “Em nghe anh giải thích.”

“Giang Chu chó muốn hại anh!”

“Chuyện không phải như em nghĩ!”

“…”

Tất cả đều là những câu nói kinh điển của cặn bã nam.

Chương 712 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!